{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
mưa đúng lúc FULL

Mưa đúng Lúc

Kỳ Hàn là một công tử phong lưu có tiếng.

Anh ta đối xử tốt với mọi cô bạn gái, muốn gì cho nấy.

Ngoại trừ kết hôn.

Mọi người đều biết, anh ta và mối tình đầu chia tay, đến giờ vẫn không cam lòng.

Không thể đi đến bước đó với những cô gái khác.

Tháng thứ năm tôi ở bên anh ta, gia đình thúc giục rất gấp.

Tôi đành nói lời chia tay với anh ta: "Nghe nói mối tình đầu của anh cũng sắp về rồi, chúc mừng nhé."

Anh ta cười: "Ừm."

Tối hôm đó, bạn bè tổ chức tiệc độc thân cho anh ta.

Bữa tiệc rất lớn, cũng rất náo nhiệt, có người nhắc đến tôi: "Kỳ ca, hình như em vừa thấy Trình Sênh, bên cạnh còn có một người đàn ông đi cùng, khá đẹp trai."

Lời vừa dứt, mọi người đều hóng chuyện, ồn ào cả lên.

Kỳ Hàn lại đột nhiên nổi giận, dập tắt điếu thuốc trong tay, cười lạnh: "Là cô ta nói muốn ở bên nhau, cũng là cô ta đòi chia tay.

Dưới gầm trời này làm gì có chuyện tốt như vậy?"
sau khi ly hôn với người chồng tệ bạc, tôi thấy thật sảng khoái FULL

Sau Khi Ly Hôn Với Người Chồng Tệ Bạc, Tôi Thấy Thật Sảng Khoái

Trong thời gian ở cữ, vừa dỗ con gái ngủ xong, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn.

“Khoản vay vốn qua mạng của bạn đã quá hạn, tổng số tiền quá hạn là 489.000 tệ, vui lòng hoàn trả càng sớm càng tốt.”

Tin nhắn báo nợ số tiền lớn ập đến bất ngờ khiến tim tôi lỡ nhịp, cơn buồn ngủ bay sạch.

Tôi định đi hỏi Cao Khải, nhưng vừa bước ra khỏi cửa phòng ngủ thì tình cờ nghe lén được hắn đang gọi điện thoại ngoài ban công.

“Đợi đi, vài ngày nữa, anh sẽ vét sạch các nền tảng vay vốn qua mạng, rồi chúng ta sẽ cao chạy xa bay, để cô ta ôm cái của nợ kia ra đi tay trắng.”

Đầu dây bên kia văng vẳng tiếng cười nũng nịu của một người phụ nữ.

Sau này, Cao Khải quỳ rạp dưới chân cầu xin tôi tái hôn.

Bởi vì những món nợ đó, gã căn bản không thể nào trả nổi.
ta ở lãnh cung nuôi dưỡng bạo quân FULL

Ta ở Lãnh Cung Nuôi Dưỡng Bạo Quân

Vạn Quý phi sinh ra một "quỷ thai".

Cửu Hoàng tử vừa chào đời, nửa khuôn mặt đã phủ kín hồng ban, dọa cho bà đỡ ngất xỉu.

Vạn Quý phi chán ghét tột cùng, liền sai người đem đứa trẻ vẫn còn trong tã lót vứt ra bãi tha ma.

Lúc ta đi ngang qua, chợt nghe thấy tiếng khóc nỉ non yếu ớt.

Vừa định cất bước rời đi, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vô số dòng bình luận trên màn hình lướt qua liên tục.

[Mau tới người đón lấy phú quý ngập trời này đi, đây chính là thiên cổ nhất đế trong tương lai đó!]

[Hồng ban này là do trúng độc, uống vài thang thảo dược là khỏi, lớn lên dung mạo tuấn mỹ kinh thiên động địa!]

[Đây chính là kẻ tàn nhẫn dám biến cả mẹ ruột thành nhân trệ (*), nhưng lại ngoan ngoãn phục tùng dưỡng mẫu duy nhất.]

Ta nhìn lại lãnh cung chỉ có bốn bức tường rách nát của mình, cắn răng bế đứa trẻ mang về.

Dù sao ta cũng đã là một phế phi, thê thảm đến mấy thì còn có thể thê thảm tới mức nào nữa?