{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
ánh mặt trời của vân quốc FULL

ánh Mặt Trời Của Vân Quốc

Kiếp trước, bởi vì đào hôn mà Tiêu Cảnh An đã lỡ mất cơ hội gặp mẫu hậu của mình lần cuối.





Vì để báo thù ta, huynh ấy lấy ta 3 năm nhưng chưa từng chạm vào ta một lần nào.





Sau đó, phụ thân và huynh ta ch.ết ở chiến trường, huynh ấy lại không cho phép ta chịu tang họ.





Huynh ấy nói rằng đó chính là một sự trừng phạt.





Thế nên sau khi trùng sinh, ta quỳ trước cửa cung điện, trên tay cầm thánh chỉ, quỳ lạy liên tục, một mực xin được từ hôn.





Nhưng khi ấy huynh ấy lại bước đến hỏi ta với đôi mắt đỏ hoe.





"Nguyên Nguyên, nàng quay lại rồi sao?"
bà nội trợ toàn thời gian FULL

Bà Nội Trợ Toàn Thời Gian

Khi đến trường đón con trai, cô giáo chủ nhiệm lớp của nó đang định chào tôi thì nó xông ra ngăn lại.





"Đây là bảo mẫu của nhà em, cô không cần chào hỏi!"





Sau đó nó la tôi:





"Đồ dế nhũi, đừng đến trường làm tôi xấu hổ!"





Tôi tức giận liền về nhà nói lại chuyện này với chồng, lại bị hắn la cho một trận:





"Được rồi, nếu hai người đều chê tôi làm hai người thấy xấu hổ, tôi sẽ tiêu thật nhiều tiền để mua mỹ phẩm làm đẹp."





Ai thích làm bà nội trợ toàn thời gian thì cứ đến mà làm.





Lần đầu tiên khi đi học, con trai tôi phải mặc quần áo bẩn, bài tập thì chưa làm xong, còn đi học muộn.





Từ một tên công tử bột biến thành kẻ ăn xin luộm thuộm.





Chồng: "Cô lấy cớ ra ngoài làm việc rồi mặc kệ con trai không chịu chăm sóc, Tần Miểu, sao cô lại ích kỷ như vậy?"





Tôi liền giơ ngón tay cái.





Chồng và con trai tôi tức đến phát điên.


 
con đường phía trước FULL

Con đường Phía Trước

Kỳ thi đại học vừa kết thúc, tôi và Lục Thời Di chia tay.

“Chỉ vì anh giúp cô ấy ước lượng điểm thi mà không giúp em sao?” Anh cười hỏi.

“Đúng vậy.”

“Được thôi.” Anh khẽ cười: “Đừng hối hận đấy.”

Chúng tôi quen nhau từ năm năm tuổi, thanh mai trúc mã, suốt cả quãng thanh xuân, anh luôn chắc chắn rằng tôi sẽ không thể rời xa anh.

Nhưng anh không biết—

Ước lượng điểm chỉ là cái cớ.

Điểm là tôi tự tính, nguyện vọng là tôi tự chọn, là ngôi trường ở nơi xa anh nhất.

Lần này, tôi thật sự muốn rời xa anh rồi.

Từ nay về sau, trời nam biển bắc, mỗi người một phương.
mưa đúng lúc FULL

Mưa đúng Lúc

Kỳ Hàn là một công tử phong lưu có tiếng.

Anh ta đối xử tốt với mọi cô bạn gái, muốn gì cho nấy.

Ngoại trừ kết hôn.

Mọi người đều biết, anh ta và mối tình đầu chia tay, đến giờ vẫn không cam lòng.

Không thể đi đến bước đó với những cô gái khác.

Tháng thứ năm tôi ở bên anh ta, gia đình thúc giục rất gấp.

Tôi đành nói lời chia tay với anh ta: "Nghe nói mối tình đầu của anh cũng sắp về rồi, chúc mừng nhé."

Anh ta cười: "Ừm."

Tối hôm đó, bạn bè tổ chức tiệc độc thân cho anh ta.

Bữa tiệc rất lớn, cũng rất náo nhiệt, có người nhắc đến tôi: "Kỳ ca, hình như em vừa thấy Trình Sênh, bên cạnh còn có một người đàn ông đi cùng, khá đẹp trai."

Lời vừa dứt, mọi người đều hóng chuyện, ồn ào cả lên.

Kỳ Hàn lại đột nhiên nổi giận, dập tắt điếu thuốc trong tay, cười lạnh: "Là cô ta nói muốn ở bên nhau, cũng là cô ta đòi chia tay.

Dưới gầm trời này làm gì có chuyện tốt như vậy?"
mười năm xuyên không FULL

Mười Năm Xuyên Không

Phu quân lần thứ ba đề nghị nạp thiếp.

Thấy khóe mắt ta rưng rưng lệ, chàng có chút thiếu kiên nhẫn nói: "Nàng hãy thu lại cái tính khí hẹp hòi đó đi. A Uyển là ân nhân cứu mạng của ta, nàng ấy không nơi nương tựa, ta chỉ xem nàng ấy như muội muội thôi."

Ta gật đầu, chẳng mảy may nghe xem chàng đang nói gì.

Mọi sự chú ý của ta lúc này đều đổ dồn vào những dòng "bình luận" vừa đột ngột xuất hiện giữa hư không. Ta phấn khích đến mức suýt nhảy dựng lên.

10 năm rồi! Cuối cùng ta cũng thấy được hy vọng trở về hiện đại rồi!
muộn màng để yêu em FULL

Muộn Màng để Yêu Em

Chị tôi là hoa khôi trường.

Còn tôi… là phiên bản giảm giá của hoa khôi.

Những nam sinh theo đuổi chị đều muốn lấy lòng tôi.

Còn những người theo đuổi tôi… đều là những người chị không thèm để mắt đến.

Tôi luôn muốn thoát khỏi cái cái bóng của chị mình.

Cho đến một ngày, người bạn trai cũ mà chị thích nhất nhìn tôi và hỏi:

“Kết hôn chứ?”

Ánh mắt tôi dán lên gương mặt lạnh nhạt mà tuấn tú của anh, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại thốt ra được một câu:

“Được.”

Chúng tôi sống cùng nhau sáu năm trong cuộc hôn nhân giấu kín ấy, thì chị tôi trở về nước.

Tất cả mọi người đều đang chờ bọn họ tái hợp, nối lại đoạn tình duyên cũ.

Tôi thì bình thản đặt mua một tấm vé máy bay.

“Tôi còn có chuyện, xin phép đi trước.”

nay đã không còn như xưa FULL

Nay đã Không Còn Như Xưa

Ta giành lại được thân thể từ tay nữ nhân xuyên không, nhưng vị hôn phu của ta lại quỳ xuống cầu xin.

“Ta yêu nàng ấy, nàng trả nàng ấy lại cho ta được không?”

Mẹ ta vừa khóc vừa đánh ta: “Nó mới là đứa con gái hiếu thảo của ta, con mau để nó quay lại đi!”

Đệ đệ càng nhìn ta với vẻ chán ghét.

“Đệ thật ước gì tỷ ấy mới là tỷ tỷ của mình.”

Sau này ta chết.

Đúng như họ mong muốn, nữ nhân xuyên không đã quay lại.

Nhưng bọn họ lại đều hối hận.
niên niên hữu kim triêu FULL

Niên Niên Hữu Kim Triêu

GIỚI THIỆU

Sau khi được nhà họ Lục nhận nuôi, Lục Nghiễn trở thành vị hôn phu của ta, nhưng mãi vẫn không chịu cưới.

Hắn chê tay ta thô ráp vì ngày ngày xay đậu, lại chẳng biết ngâm thơ đối câu.

Đến khi hắn lên kinh ứng thí, thì nhà họ Tạ bỗng nhiên kéo đến, nói rằng năm xưa từng cùng nhà họ Lục lập lời hôn ước với nữ nhi Lục gia. 

Tiểu cô nương nhà họ Lục biết chuyện, suýt nữa khóc ngất trên giường.

“Cái tên Tạ Tam Lang ấy suốt ngày đấu gà dắt chó, là kẻ ăn chơi nổi tiếng đất Lăng Châu! Muội không lấy đâu!”

Ta thở dài, đề nghị:

“Hay là... để ta thay muội?”

Dù sao... cũng phải đổi phu quân rồi.
nuôi kẻ ăn bám, tôi nhận về sự phản bội FULL

Nuôi Kẻ ăn Bám, Tôi Nhận Về Sự Phản Bội

-Hạ Dịch
Ngay trước thềm Lễ Tình nhân, Triệu Vũ – cậu sinh viên nghèo mà tôi đã âm thầm tài trợ suốt bốn năm nay – đột ngột ngỏ lời mượn chiếc xe limousine chuyên dụng để cắm trại của tôi.

Cậu ấy gửi cho tôi một khoản chuyển khoản trị giá 5,20 tệ, kèm theo lời nhắn rằng muốn dùng nó để đi tỏ tình với cô gái mà mình thầm thương trộm nhớ.

Tôi cứ đinh ninh cô gái ấy chính là mình, lòng lân lân hạnh phúc như thể đang bay trên mây.

Đúng ngày hẹn, tôi theo định vị tìm đến khu cắm trại trên đỉnh núi. Quả nhiên, đập vào mắt tôi là chiếc xe quen thuộc, bên ngoài giăng kín những dải đèn ngôi sao lung linh, huyền ảo.

Vừa mới kéo cửa xe ra, định trao cho cậu ấy một cái ôm thật chặt, tôi bỗng khựng lại khi nhìn thấy Lâm Tư Đồng – hoa khôi của trường.

Cô ta đang khoác trên mình bộ váy ngủ bằng lụa tơ tằm của tôi, thản nhiên nằm trên chiếc giường của tôi.
sau khi ly hôn, tôi thừa kế tài sản hàng tỷ

Sau Khi Ly Hôn, Tôi Thừa Kế Tài Sản Hàng Tỷ

Tỷ phú trẻ nhất thế giới - Tô Nam, xuất hiện kín đáo tại sân bay nhưng ngay lập tức các phóng viên vây quanh.

 

Phóng viên hỏi:

“Tổng giám đốc Tô, tại cuộc hôn nhân ba năm giữa cô và tổng giám đốc Phó kết thúc?”

 

Nữ tỷ phú mỉm rạng rỡ:

“Bởi vì về nhà để thừa kế khối tài sản hàng tỷ và trở thành nữ vương tài phiệt!”

 

Phóng viên tiếp tục:

“Tin đồn cô quan hệ mập mờ với hơn chục tiểu thịt tươi trong một tháng là thật ?”

 

Tô Nam còn lên tiếng thì từ xa vang lên một giọng lạnh lùng:

“Là giả đấy.”

 

Trong đám đông, Phó Dạ Xuyên bước :

“Nhà cũng tài sản hàng tỷ, là mời tổng giám đốc Tô về thừa kế luôn cả gia sản nhà ?”
thanh hạnh FULL

Thanh Hạnh

"Thanh Hạnh" – nghĩa đen là quả mơ còn xanh.

"Thanh Hạnh" mang nghĩa tượng trưng:

Một cô gái trẻ tuổi, thanh thuần, còn chưa hiểu sự đời.

Hoặc tượng trưng cho những điều dang dở, chưa chín muồi (giống như quả mơ còn non, vị chua gắt, chưa thể ăn ngay).





GIỚI THIỆU:

Phụ thân trước khi lâm chung, đã đem ta phó thác cho Lục Hoài Chi.

Thế nhưng sau khi thành thân ta mới hay, trong lòng hắn sớm đã có người.

Ngày nàng hòa ly trở về nhà mẹ đẻ, ta bị bỏ quên nơi bến thuyền giữa cơn mưa như trút.

Hôm ấy, ta không xuống thuyền, mặc cho thương thuyền lắc lư trôi dạt suốt dọc Giang Nam.

Ta nghĩ, làm phu nhân của Lục gia, thật quá mỏi mệt.

Ta nhớ trà mơ Giang Nam, cũng nhớ cây hòe to trước sân viện của mẫu thân...

Giờ Tuất, khi Lục Hoài Chi trở về phủ, phía sau dẫn theo một cỗ xe ngựa.

Phù Ninh ở kinh thành không người thân thích, hắn đành đưa nàng tạm trú nơi Lục phủ, may mà mẫu thân xưa nay vẫn yêu thích nàng.

Giá như phu nhân cũng có thể như nàng, chịu khó lấy lòng mẫu thân nhiều hơn thì tốt biết mấy.

Lục Hoài Chi nghĩ vậy, trong lòng bất giác bực bội.

Thương thuyền xuôi Nam nửa tháng mới có một chuyến, lỡ lần này, đợi phu nhân quay về, lại không biết sẽ làm ầm ĩ đến mức nào.

Giờ Hợi, Lục Hoài Chi trở lại tiểu viện, trong phòng vẫn tối đen như mực.

Xem ra lần này thật sự giận đến mức không chịu quay về rồi.

Lục Hoài Chi cười khổ.

Vào trong phòng, không thấy bóng người.

Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một cơn hoảng loạn mơ hồ.

Ra khỏi viện, hắn tiện tay kéo lấy một nha hoàn vừa đi ngang qua:

“Phu nhân đã hồi phủ chưa?”
từ đó, kinh thành chẳng còn mùa đông FULL

Từ đó, Kinh Thành Chẳng Còn Mùa đông

GIỚI THIỆU:

Thiếu gia Giang Chi Dao lại nổi tính công tử.

Hắn không chịu đọc sách, còn hắt mực lên mặt ta.

Không chút nể nang, mắng ta:

“Ngươi là một con câm thối không cha không mẹ!”

“Cũng đòi bắt chước người ta, mơ gả cho trạng nguyên lang?!”

“Không soi lại bản thân xem có xứng hay không!”

Ta sợ hắn lại đi giao du với đám công tử ăn chơi, khiến phu nhân nổi giận,

Đành phải lần lượt đi tìm từ tửu lâu này sang tửu lâu khác.

Ngoài phòng, truyền đến tiếng cười cợt của đám bạn hắn:

“Tiết Linh đúng là thứ hạ tiện, Giang thiếu gia vì muốn vứt bỏ nàng, chuốc nàng say rồi đẩy vào phòng người khác.”

“Nàng tỉnh lại rồi, vậy mà không khóc không náo, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Giang Chi Dao tiếc nuối nói:

“Đáng tiếc, biểu ca ta lại không coi trọng con nha đầu câm ấy, đến một sợi tóc cũng chẳng đụng vào.”

Tên tiểu tư theo ta suốt dọc đường nhẹ giọng giục:

“Cô nương, chủ tử còn đang chờ thư hồi âm của cô đó.”

Trên thư viết:

“Nàng nhận lầm ta là Giang Chi Dao, làm hỏng sự trong sạch của ta. Nàng có nên chịu trách nhiệm hay không?”

Ta cầm bút than, hồi đáp một chữ:

【Nên.】
tỳ nữ hầu môn FULL

Tỳ Nữ Hầu Môn

Ta lại chọc giận biểu tiểu thư.

Tạ Trục Vân giương cung, một mũi tên bắn thẳng vào vai ta.

Khi ấy ta vừa tròn tuổi mãn hạn ở phủ, hắn đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo.

“Là ai cho ngươi dám ức hiếp Ngưng Vãn nữa? Đừng tưởng mẫu thân đã gật đầu cho ngươi được nâng làm thiếp, liền có thể cậy sủng sinh kiêu.”

Hắn không biết.

Lão phu nhân khai ân cho ta, không phải là cho ta được nâng làm thiếp thất.

Mà là trả lại khế ước bán thân, để ta được tự do trở về nhà.

Ngày mai, ta sẽ rời đi.

Từ nay về sau, không bao giờ quay lại nữa.