{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
[thập niên 90] vợ trước pháo hôi của đại lão phản diện sống lại rồi FULL

[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi

“Tiểu bạch hoa xinh bề ngoài thuần khiết nhưng bên trong hắc hóa × chó hoang thuần tình ngoài lạnh trong nóng”

Một sớm qua đời, Chu Dư tình cờ rằng chỉ là một vai phụ nền trong một cuốn sách, còn Cố Dã là phản diện lớn nhất trong đó.

Trong truyện, cô chết vì khó sinh, Cố Dã một nuôi con, lăn lộn mưu sinh ở tầng đáy xã hội. Về , Cố Dã phất lên chỉ một đêm, trở thành một trong những đại phú hào hàng đầu ở Thâm Thị.

Đọc đến đây, Chu Dư vốn cũng thấy yên tâm. Dù cô và Cố Dã kết hôn trong tình trạng mơ mơ hồ hồ, nhưng cách Cố Dã yêu thương con cái, cô cũng coi như hài lòng.

Thế nhưng cảnh chẳng kéo dài bao lâu. Khi đứa trẻ lên tiểu học thì cha ruột buôn của nữ chính bắt cóc, cuối cùng cũng rơi kết cục tử vong.
cùng ông chồng thái tử gia vả mặt ảnh đế, ảnh hậu fake FULL

Cùng ông Chồng Thái Tử Gia Vả Mặt ảnh đế, ảnh Hậu Fake

Editor: Chanh

Giới thiệu:

Ảnh đế bị bóc phốt giấu nhẹm chuyện kết hôn sinh con, cùng lúc đó, paparazzi chụp được ảnh tôi đang đi dạo trong cửa hàng đồ trẻ em.





Cả mạng xã hội thi nhau khẳng định tôi chính là "chị dâu" - vợ của ảnh đế.





Tiểu hoa đang hot đăng bài công khai chất vấn tôi:





"Tôi còn chẳng biết, từ bao giờ mẹ của con trai tôi lại thành người khác vậy? Cọ nhiệt cũng phải có tâm chứ!"





Hot search nổ tung, cư dân mạng bừng tỉnh đại ngộ, mắng tôi là con hồ ly tinh, các nhãn hàng hợp tác lần lượt gửi yêu cầu hủy hợp đồng.





Tối hôm đó, vị Thái tử gia giới kinh đô đăng ảnh gia đình ba người: "Vợ tôi cần gì phải cọ nhiệt mấy kẻ tép riu?"


 
em bé "social butterfly", mẹ ruột ngượng chín mặt [thập niên 70] FULL

Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70]

Tống Phượng Lan đưa con trai ba tuổi theo quân (nhập ngũ cùng chồng). Ngay tại đại viện, con trai hùng hổ hét lớn: "Ai là ba cháu? Bước đây!"

Tống Phượng Lan muối mặt ngay tại chỗ. Cô đến để hậu phương cho chồng, chứ đến để bắt gian.

Tần Nhất Chu thầm mến vợ nhiều năm, hai đến với là do hãm hại, cô thích . Tần Nhất Chu từng nghĩ vợ dẫn con trai đến theo quân. Ban đầu còn đang do dự nên buông tay để cô tự do , nhưng giờ thì dám nữa, chỉ tự tát cho hai cái.

Buông cái gì mà buông! Đây là vợ và con , là mạng sống của !

Sau đó, Tần Nhất Chu bắt đầu những ngày tháng sống trong cảnh "gà bay chó sủa". Anh nghi ngờ vợ vì trông con nên mới đến đây, con trai nghịch ngợm đến thế cơ chứ!

Em bé: "Mẹ cháu sắp tham gia kỳ thi đại học , chắc chắn sẽ đỗ trường đại học nhất."

Em bé: "Mẹ cháu xinh , theo đuổi xếp hàng dài đến tận xích đạo luôn."

Em bé: "Mẹ cháu..."

Để con trai mất mặt vì những lời "chém gió" đó, Tống Phượng Lan chỉ còn cách nỗ lực hết .

Thông tin nhân vật:

Nữ chính: Tống Phượng Lan

Nam chính: Tần Nhất Chu 

Lưu ý về truyện:

SC (Sạch): Cả nam nữ chính đều chung thủy, chuyện vặt gia đình, bối cảnh thời song song.

Tag: Hôn nhân, xuyên thư, sảng văn (văn vả mặt cực sướng), niên đại văn, cực phẩm, họ hàng.

Khác: Nuôi con, đời thường, vả mặt, nhóm đối chiếu.

Tóm tắt một câu: Nhật ký nuôi con nơi quân khu.

Lập ý: Nỗ lực phấn đấu, gặt hái cuộc sống hạnh phúc.
gả cho đại lão phản diện FULL

Gả Cho đại Lão Phản Diện

Editor: Chanh

Giới thiệu:

Gả cho đại lão phản diện rồi mà chỉ số hắc hóa của anh ta mãi không giảm xuống được. Cho đến một ngày anh ta say rượu, tôi sờ sờ mặt anh ta.





Hệ thống: "Chỉ số hắc hóa của phản diện -10."





Tôi tưởng hệ thống bị lỗi, vội vàng rút tay về.





Hệ thống: "Chỉ số hắc hóa của phản diện +50."





Tôi: "Cái quỷ gì thế?!"





Đôi mắt của đại lão nhìn chằm chằm vào tôi: "Sao không sờ nữa?"


 
gả vào hào môn, tôi bị anti toàn mạng FULL

Gả Vào Hào Môn, Tôi Bị Anti Toàn Mạng

Editor: Chanh

Giới thiệu:

Tôi là nữ ca sĩ bị anti-fan toàn mạng mà lại gả vào hào môn.





Camera ẩn đang livestream ở nhà mà tôi chẳng hay biết gì.





Trong ống kính, Thiệu Dữ Nhất đi đến bên cạnh tôi, lạnh lùng hỏi: "Em lại chơi game đấy à?"





Các anti-fan hả hê.





"Kiều Linh suốt ngày bám lấy Thiệu tổng giả vờ ân ái, lần này lộ nguyên hình rồi nhé!"





Bố mẹ chồng và em chồng cũng lạnh lùng đứng nhìn.





"Nếu A Dữ thật sự không thích cô ta thì đừng làm khó nhau nữa."





Nhưng nào ngờ, người mà trước giờ luôn dịu dàng đoan trang, ánh mắt chan chứa yêu thương như tôi lại không kiên nhẫn đẩy mặt Thiệu Dữ Nhất đang ghé sát lại ra.





"Anh bị sao thế, tránh xa em ra."





Còn trên gương mặt lạnh lùng của Thiệu Dữ Nhất lại ẩn hiện vẻ tủi thân.





"Em chê anh?"


 
hàm tương

Hàm Tương

Trầm An Ý Dịch
Mẫu thân ta vừa sinh ta ra thì qua đời.

Năm đó gặp đại nạn mất mùa, trong nhà vẫn còn mấy miệng ăn, từng bữa chỉ biết ngóng trông từng hạt gạo.

Phụ thân chẳng còn cách nào khác, cài cho ta một đóa hoa đỏ thắm rồi đem ra chợ rao bán.

Người mua ta chẳng nói một lời.

Ta len lén nhìn hắn, áo gấm rực rỡ, nét mặt thanh tú như ngọc.

Hắn cho phép ta ngồi lên xe ngựa, dù cả người ta rất dơ bẩn.

Đêm ấy, khi hoàng cung đại loạn, giữa biển xác người ngổn ngang, chỉ có ta kiên nhẫn lật từng thi thể để tìm hắn.

Ta tìm đến kiệt sức, hắn bước tới từ phía sau, nhẹ nhàng che mắt ta lại, giọng khẽ khàng:

“Nguyễn Hàm Tương, ta thắng rồi, ôm ta một cái đi.”

...
là ca ca, là phu quân FULL

Là Ca Ca, Là Phu Quân

Ta từ nhỏ đã luôn muốn gả cho kế huynh làm thê tử, nhưng hắn lại chướng mắt ta.

Hắn từng cười nhạo ta:

“Trần Tiểu Viên, đừng si tâm vọng tưởng nữa. Sau này lão tử làm quan, nhất định phải cưới thiên kim nhà quan.”

Thấy ta ủ rũ cúi đầu, hắn lại bật cười:

“Nhưng ngươi làm muội muội của ta thì cũng không tệ.”

Thế là ta lại vui lên.

Làm muội muội… cũng có thể ngày ngày dính lấy hắn.

Nhưng mẫu thân ta lại trộm số bạc hắn khổ công dành dụm rồi bỏ trốn.

Ta hoảng sợ đến toàn thân run rẩy. Từ nay về sau, Từ Nghiêu nhất định sẽ không chịu nhận ta làm muội muội nữa.

Để bù vào khoản bạc bị thiếu ấy, ta quyết định lén bán mình cho địa chủ lão gia làm thiếp.

Đêm trước ngày xuất giá.

Ta đã hạ dược Từ Nghiêu.

Nước mắt lặng lẽ rơi, ta ôm lấy hắn, khẽ nghĩ trong lòng.

Ca ca… ta không thể làm muội muội của huynh, vậy thì chỉ làm thê tử của huynh một đêm thôi.

Nhưng sau đó ta lại trở nên quá tham lam.

Một đêm rồi lại một đêm.

Dù sao Từ Nghiêu đã uống thứ thuốc kia… hắn cũng sẽ không nhớ được. 

...
một giây vô tình là cả đời FULL

Một Giây Vô Tình Là Cả đời

Tôi là một nữ kỹ thuật viên mù. Trong lúc làm cứu ngải, tôi lỡ tay làm bỏng… cái “đầu ti” nhỏ trước ngực của vị khách SVIP.

Vệ sĩ của anh ta lập tức muốn “xử lý” tôi ngay tại chỗ.

Tôi sợ đến run rẩy toàn thân, buột miệng nói ra một câu điên rồ: “Thưa tiên sinh… ngài có cần thận không?”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Giây tiếp theo, giọng đàn ông trầm thấp vang lên, mang theo chút ý vị trêu đùa:

“Thả cô ấy ra. Tôi muốn… nói chuyện với cô ấy về quả thận của tôi.”
ngươi cũng giả vờ à? FULL

Ngươi Cũng Giả Vờ à?

Ta sinh ra đã là một kẻ lắm lời, mẫu thân cầu một lá bùa khiến ta thành kẻ câm, phải đến sau mười sáu tuổi mới có thể khôi phục.

Đêm tân hôn, ta thấy Phu quân và Thái tử phi đang quấn quýt không rời trên giường hỷ của ta.

Ta chậm rãi lùi lại, va vào người Thái tử.

Hai người trong phòng giật mình nhưng lại thở phào nhẹ nhõm.

"Không sao, chính thê ta này là một kẻ câm, còn không biết chữ, nàng ta có thể nói gì?"

"Đôi mắt Thái tử mù, không thấy gì."

Ta lẳng lặng đẩy Thái tử đang ngồi trên xe lăn rời đi.

Trong bóng tối, hắn nói: "Đồ câm nhỏ, đi sai đường rồi."

Ta nói: "Xin lỗi nha..."

Hai ta đồng thời im lặng.
phu quân ta cực kỳ thích ghen FULL

Phu Quân Ta Cực Kỳ Thích Ghen

Năm ta mười hai tuổi, ta nhập phủ nhà họ Tống, được định sẵn làm vị hôn thê của Tống Dục.

Ta theo bá mẫu học tập thi thư lễ nhạc, học xem sổ sách, học gảy bàn tính.

Còn Tống Dục thì theo bá phụ chinh chiến nơi biên ải, dốc lòng vì quốc gia.

Năm Vĩnh Định thứ ba, đại quân thắng lớn, Tống Dục phong danh lẫy lừng, được tôn xưng là Chiến Thần Tướng quân.

Ngày hắn khải hoàn trở về kinh thành, ta theo bá mẫu đi nghênh đón, đặc biệt vận bộ y phục thiên thanh thêu mây mà hắn yêu thích nhất.

Thiếu niên cưỡi ngựa ngang qua phố phường, phong tư tuấn dật, ý khí hào sảng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Trong khoảnh khắc ấy, tựa như khuynh đảo con tim của bao nữ tử kinh thành.

Trái tim ta cũng không kìm được mà lỡ một nhịp.

Bảy năm thầm mến, cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể đón lấy tia sáng hy vọng.

Thế nhưng đêm khuya hôm đó, dưới ánh trăng bàng bạc, Tống Dục đứng nơi tiền viện, bóng lưng cao lớn lạnh lẽo.

Hắn quay lưng về phía ta, chậm rãi thốt ra từng chữ, lạnh nhạt vô tình, mà mỗi lời tựa như lưỡi dao, đâm thẳng vào lòng ta:

“Lăng Từ Khê, ta không thích nàng. Hôn ước giữa ta và nàng, từ nay hủy bỏ."

Ta cắn răng, nước mắt rưng rưng, từng chữ từng chữ ép ra từ cổ họng:

"Chàng từng nói, ngày sau khải hoàn trở về, sẽ cưới ta làm thê tử."

Hắn khẽ cười, giọng điệu lạnh nhạt như gió đêm:

"Chỉ là lời nói đùa thuở thiếu thời, không thể coi là thật."

Ta run giọng thì thào, tựa như muốn níu giữ chút tàn tro cuối cùng:

"Nhưng ta đã coi là thật..."
phu quân ta là đồ tể mặt quỷ

Phu Quân Ta Là đồ Tể Mặt Quỷ

Ta là nha hoàn hầu hạ tiểu thư nhỏ trong Hầu phủ.

Nhờ việc Hầu gia ưa chuộng phong nhã, nên dù thân phận thấp kém, ta cũng được ban cho cái tên dễ nghe – Thanh Tụng.

Tuyên Bình Hầu nổi tiếng phong lưu, hành sự phóng túng, không thiếu chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng khổ nỗi Hầu phu nhân lại là người khó đối phó.

Trước khi bước chân vào Hầu phủ, mẫu thân từng dặn dò ta: “Con gái à, sau này vào nhà người ta làm nô tài, phải nhớ cúi đầu, che khuất khuôn mặt mình. Đừng để người khác để mắt tới sẽ rước họa vào thân.”

Đó là lời cuối cùng mẫu thân nói với ta trước khi bà nghẹn ngào bán ta đi.

Suốt mười năm qua, câu nói ấy luôn in sâu trong tâm khảm, ta không dám quên nửa chữ.

Ta đã cẩn trọng ẩn nhẫn suốt mười năm, chẳng ngờ cuối cùng vẫn vì dung mạo này mà gặp tai họa.

Một hôm, Hầu phu nhân nhìn chằm chằm ta hồi lâu rồi cười lạnh, nói: “Sao trước giờ ta chưa từng để ý, tiểu nha đầu này càng lớn càng xinh đẹp. Dung nhan thế này, gả cho tên đồ tể mặt quỷ ngoài phố thì vừa khéo, biết đâu lại áp chế được mấy phần sát khí giết người của hắn.”

Giọng nói của bà ta lạnh lùng như lưỡi dao: “Nghe cho kỹ, đây là mệnh lệnh của bản phu nhân. Nếu ngươi dám trái ý, cả đời này cũng đừng mong thoát khỏi thân phận nô lệ.”

...
sủng hôn thập niên 70: gả cho người đàn ông cứng rắn nhất FULL

Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người đàn ông Cứng Rắn Nhất

[Niên đại + Quân hôn + Sủng vợ + Ngược tra + Vợ phúc khí + Nằm cũng giàu]

Lâm Niệm xuyên thư !

Cô xuyên một cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh thập niên 70, trở thành một nhân vật công cụ bia đỡ đạn. Trong truyện, cô ruột và gia đình cha dượng ngược đãi, "hút máu", còn bọn họ tính kế bắt về nông thôn gả cho tên lưu manh. Cuối cùng, cô chết thảm trong khi mang thai vì gã chồng vũ phu hành hạ.

Sự tồn tại của cô chỉ là hòn đá kê chân, dùng cái chết thảm khốc của để giúp nữ chính thu hoạch tài sản khổng lồ cùng các mối quan hệ xã hội, bước lên đỉnh cao nhân sinh.

Không thể nhẫn nhịn nữa!

Lâm Niệm xắn tay áo, một tay xé xác bà ruột hút máu, một chân đá bay cô chị kế cặn bã, cào nát bộ mặt đạo mạo của gã cha dượng.

Tham ô khoản tiền cấp dưỡng khổng lồ mà cha ruột để cho cô? Trả đây ngay!

Muốn chiếm đoạt căn biệt thự hạng sang của cô? Mời tìm hiểu về tội lừa đảo nhé!

Tài sản và các mối quan hệ mà nữ chính cướp ? Xin nhé, chị đây tới thì tất cả đều là của chị!

Vừa ngược tra quên thả thính trai , nhưng thả thính xong Lâm Niệm mới phát hiện : Anh lính lác trai vô đối, hệ cấm dục hóa là Trùm Phản Diện cuối cùng của cả cuốn sách!

Chọc nổi! Chuồn thôi chuồn thôi!

Ai ngờ, đại phản diện trong sách tóm cô , ép góc tường, đôi mắt phượng khẽ nheo, khóe môi mỏng nhếch lên: "Tiểu lừa đảo, chạy ? Để kiếp !"

Lâm Niệm: "..."!!!
thanh yểu FULL

Thanh Yểu

Đời trước, đích tỷ gả cho Thế tử, nhưng Thế tử lại có sở thích đoạn tụ, hắn để nàng sống cô độc suốt quãng đời còn lại, trở thành trò cười cho cả thành.

Còn ta, sau khi thành thân với Lịch Cảnh Hành, hắn từ một kẻ giữ cổng thành đã từng bước thăng tiến, trở thành đại quan nhất phẩm. Chúng ta phu thê hòa hợp, ân ái trọn đời.

Đích tỷ lừa ta uống rượu độc, để rồi cùng ta trùng sinh.

Lần này, nàng nhanh tay đoạt lấy tín vật của Lịch gia, cười đắc ý:

“Lần này, Lịch Cảnh Hành là của ta.”

Nàng tự tin rằng phần thắng đã nằm chắc trong tay.

Nào ngờ được khoảnh khắc sau đó, cửa phòng bỗng bật mở, Lịch Cảnh Hành bước vào, lạnh lùng đoạt lại miếng ngọc từ tay nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

“Ngươi tưởng ta là cải trắng ngoài chợ chắc, muốn chọn thì chọn à?”

...
thập niên quân hôn: gả cho sĩ quan được cưng chiều đến phát khóc FULL

Thập Niên Quân Hôn: Gả Cho Sĩ Quan được Cưng Chiều đến Phát Khóc

【Niên đại + Quân hôn + Sủng vợ + Nuôi con + Song khiết】

Tống An An xuyên sách, trở thành nhân vật qua đường hạng N đường tỷ xuất giá trong nguyên tác.

Nguyên chủ chịu nổi việc nuôi ba đứa con riêng và chồng liệt hai chân, nên đâm đầu tự tử ngay trong đêm tân hôn.

Theo cốt truyện gốc, chồng tàn tật sẽ dần hồi phục sức khỏe, trở thành sĩ quan cao cấp trong tương lai.

Ba đứa con riêng cũng đều là nhân tài tương lai, đứa còn giỏi hơn đứa .

Biết nội dung truyện, Tống An An quyết định sống tử tế, cùng ông xã trai trung thành vun vén cuộc sống.

Làm ăn phát đạt, vả mặt tra nam tiện nữ, ngày tháng trôi qua rộn ràng thuận lợi.

Đường tỷ hối hận, còn nữ chính nguyên tác – cô gái trí thức xuống nông thôn – tranh giành đàn ông với cô.
theo đuổi vợ yêu FULL

Theo đuổi Vợ Yêu

Editor: Chanh

Giới thiệu:

Tôi mang thai con của Trì Hựu, nhưng không dám nói với anh ấy. Bởi vì đêm hoang đường đó là do tôi chủ động.

Bị dồn vào đường cùng, tôi đành ôm bụng bầu bỏ trốn, nhưng khi đang mua sữa bột cho con thì bị anh ấy tìm thấy.

Anh ấy nghiến răng cười lạnh: "Bỏ cha giữ con hay mượn tinh trùng sinh con, em chơi cũng giỏi đấy."

Tôi im lặng, anh ấy lại càng tức giận: "Con tôi đâu?"

Thằng bé con trai phía sau ló đầu ra đổ thêm dầu vào lửa: "Chú là ai? Mẹ nói bố con đã chết rồi mà."
tiểu mãn FULL

Tiểu Mãn

Ta sinh vào giờ lành, có bát tự tốt, phụ mẫu liền đem ta bán vào Thẩm gia, để thay thiếu gia nhà ấy trấn hoạ trừ tà.

Thẩm thiếu gia cười tủm tỉm:

“Ngươi thật có phúc khí, chỉ dựa vào một lá số mà được ăn không ngồi rồi, chẳng khác gì loài sâu mọt.”

Mặt ta đỏ bừng: “Ta biết làm việc mà!”

Tuy tuổi nhỏ, nhưng ta biết khâu đế giày, làm dưa muối, thêu thùa may vá... Mười năm qua, bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Một hôm, nha bà đem khế ước tới cửa, nói rằng thiếu gia đã bán ta đi.

Đồ đạc chẳng có bao nhiêu, chẳng mấy chốc đã thu xếp xong.

Quản gia sốt ruột dậm chân:

“Thiếu gia chỉ nói đùa thôi, sao cô nương có thể chỉ đáng giá hai đồng tiền?”

“Nếu cô nương thật sự bỏ đi, thiếu gia về hỏi tội thì biết làm sao?”

Ta nghĩ một lát, rồi đáp:

“Thì bảo với hắn, ta đi nơi khác làm sâu mọt rồi.”

Dù sao hắn cũng chỉ xem ta là nô tỳ, ở đâu chẳng thế?

...