{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
người chồng thay lòng FULL

Người Chồng Thay Lòng

Hảo Hảo Dịch
Khi tôi đến bệnh viện để tư vấn chuyện sinh con, bất ngờ bị một người phụ nữ bụng bầu chen ngang mà không hề báo trước. 

Tôi suýt nữa thì ngã, vậy mà cô ta còn ngạo mạn nói: 

“Chị mù à? Không thấy tôi đang mang thai sao?” 

Tôi vừa định mở miệng đáp trả thì khóe mắt lại vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. 

Chưa kịp cất tiếng chào, người phụ nữ kia đã vượt qua tôi, lao thẳng vào lòng người đàn ông kia, nũng nịu gọi: 

“Chồng ơi~” 

Tôi đứng sững lại tại chỗ, đầu óc trống rỗng. 

Nếu Tư Mộ Niên là chồng của cô ta, vậy... chồng tôi là ai? 
ngươi muốn từ hôn, ta cầu phú quý, khóc lóc làm gì? FULL

Ngươi Muốn Từ Hôn, Ta Cầu Phú Quý, Khóc Lóc Làm Gì?

Ta bước tới trước cửa phủ Đường Quốc Công, khẽ giọng tự giới thiệu:

"Ta là nhị tiểu thư của Thẩm gia, Thẩm Vận."

Tiểu đồng bên trong nghe xong vào thông báo, rồi quay ra xua đuổi:

"Ngươi là thôn phụ từ đâu tới, dám giả mạo tiểu thư, còn không mau cút đi?"

Không lâu sau, một cỗ xe ngựa từ trong phủ chạy ra.

Đường Quốc Công phu nhân, Thế tử gia và một nữ tử khác cùng ngồi trên xe.

"Thưa cô mẫu, đó là nương tử tương lai của huynh ấy sao?" Nữ tử kia hỏi.

"Cái gì mà nương tử tương lai, nhị tiểu thư Thẩm gia hiện đang dưỡng bệnh ở nơi xa. Có lẽ đã c.h.ế.t rồi, đó chỉ là kẻ mạo danh mà thôi."

Giọng Thế tử uể oải, chậm rãi:

"Mẫu thân, chúng ta nhanh vào cung thôi, Thái tử đã tìm được một vị vu y đến chữa bệnh cho Hoàng hậu nương nương.”

"Vu y là một nữ nhân, xuất thân từ nơi hẻo lánh, chưa từng tiếp xúc thế gian. Nếu nàng ta thật sự chữa khỏi cho Hoàng hậu nương nương, chúng ta phải nhanh chóng thu phục nàng ta về phe mình…"

Ta đứng trong góc, lặng nhìn cỗ xe ngựa xa dần rồi quay người rời đi.

Cuối con đường, một chiếc xe ngựa đen tuyền, bình thường đến mức không ai để ý. Màn xe nhẹ nhàng vén lên, lộ ra một nam tử anh tuấn, phong thái cao quý, hắn khẽ gật đầu với ta:

"Thần y, mời lên xe."
nhật nguyệt sáng soi FULL

Nhật Nguyệt Sáng Soi

(Văn án)

Thái tử vi hành, mang về một nữ tử phong trần tên là Sở Sở, muốn lấy nàng làm thê, đồng thời ép ta từ hôn.  

Hoàng hậu giận dữ, ban cho ta ba thước lụa trắng, lệnh ta phải xử tử Sở Sở.  

Ta giả vờ chấp nhận, nhưng âm thầm đưa Sở Sở đi trốn.  

Về sau, hắn đăng cơ xưng đế, vu khống phụ thân ta thông đồng với giặc, bán nước, tàn sát cả phủ Định Quốc Công.  

Dải lụa trắng siết chặt cổ ta, tứ chi bị kéo căng bốn phương tám hướng.  

Thiên tử hận ta đến tận xương, không tin rằng Sở Sở vẫn còn sống, hạ lệnh xử ta bằng hình phạt ngũ mã phân thây!  

Hắn đôi mắt đỏ ngầu, như ác quỷ hiện thân, gằn giọng:  

"Nếu không phải vì ngươi, Sở Sở của trẫm đã sớm là mẫu nghi thiên hạ!"  

Khi mở mắt lần nữa, ta đã quay lại ngày Thái tử và Sở Sở bỏ trốn.  
nhìn thấu hồng trần

Nhìn Thấu Hồng Trần

An An Dịch
Hôn sự của ta bị mẫu thân trao cho đường tỷ.

Bà nói rằng ta không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh lanh lợi, rằng đường tỷ xứng đáng gả vào Hầu phủ hơn.

Nếu đã vậy, thì cứ để nàng ta nhận mối hôn sự này đi.

...
niên niên hữu kim triêu FULL

Niên Niên Hữu Kim Triêu

GIỚI THIỆU

Sau khi được nhà họ Lục nhận nuôi, Lục Nghiễn trở thành vị hôn phu của ta, nhưng mãi vẫn không chịu cưới.

Hắn chê tay ta thô ráp vì ngày ngày xay đậu, lại chẳng biết ngâm thơ đối câu.

Đến khi hắn lên kinh ứng thí, thì nhà họ Tạ bỗng nhiên kéo đến, nói rằng năm xưa từng cùng nhà họ Lục lập lời hôn ước với nữ nhi Lục gia. 

Tiểu cô nương nhà họ Lục biết chuyện, suýt nữa khóc ngất trên giường.

“Cái tên Tạ Tam Lang ấy suốt ngày đấu gà dắt chó, là kẻ ăn chơi nổi tiếng đất Lăng Châu! Muội không lấy đâu!”

Ta thở dài, đề nghị:

“Hay là... để ta thay muội?”

Dù sao... cũng phải đổi phu quân rồi.
nữ phụ có đao dài bốn mươi mét [thập niên 70] FULL

Nữ Phụ Có đao Dài Bốn Mươi Mét [thập Niên 70]

Đinh Quả một cuốn tiểu thuyết niên đại mà thấy buồn nôn. Nhân vật nữ phụ trong đó trùng tên trùng họ với cô, thiết lập nhân vật là một "Thánh Mẫu": hết lòng vì gia đình, tiếc hy sinh bản gả cho kẻ ngốc chỉ để trải đường cho nữ chính. Cô tức giận để đánh giá tiêu cực và mắng mỏ thậm tệ.

Ai ngờ mở mắt , cô trở thành Đinh Quả trong sách. Đối diện là bố nguyên chủ đang lải nhải khuyên cô gả cho kẻ ngốc, lặp cuộc đời bi kịch của nữ phụ. Đinh Quả xắn tay áo, đập nát cái thiết lập nhân vật Thánh Mẫu đó. Gả cho kẻ ngốc? Ai đề nghị thì đó mà gả!

Trong phòng ngủ, cô bóp cổ chính , đe dọa hư một cách âm hiểm: "Tao cần là cái loại tổ tiên mười tám đời tuyệt tự nào đưa tao đến đây, nhưng hãy vểnh cái lỗ tai chó của mày lên mà cho kỹ: Không hệ thống, bàn tay vàng thì tao tự tử! Lão tử đếm đến ba. Ba, hai..."

[Đừng mắng nữa, đừng mắng nữa, hệ thống 'Tiêu Hao Bên Ngoài' đang kích hoạt, xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi...]

[Tôn chỉ của hệ thống: Thay vì tự hành hạ bản , hãy hành hạ khác!]

[Thông qua việc khiến khác suy sụp (nội hao), ký chủ thể nhận điểm tích lũy để đổi vật phẩm trong cửa hàng.]

Đinh Quả mỉm , mài đao xoèn xoẹt. Nhát đao đầu tiên chém thẳng hệ thống nhà , túm lấy nó lột sạch bốn túi quà tân thủ, ép hệ thống đến mức tự bế, đóng góp n-điểm tích lũy.

Nhát đao thứ hai chém nữ chính trong sách. Khi truyện, cô ghét thứ nhất là nữ phụ nguyên , thứ hai chính là Đinh Niệm Quân. Giờ đối mặt , lột mặt nạ giả tạo của ả thì thật với chuyến xuyên .

Nhát đao thứ ba chém ai đây? Có quá nhiều "cừu non" chờ thịt: Bố nguyên chủ thiên vị, gã chồng cũ của nguyên chủ (vốn là "ánh trăng sáng" giả tạo)... Cô trực tiếp vạch trần những lời dối, khiến họ trở mặt thành thù, cấu xé lẫn . Đám em trai em gái vô ơn cũng chỉ là cá thớt của cô.

Trong khi đám "cừu non" loạn, cô thỉnh thoảng cầm đao "tỉa tót" một chút, khiến mối quan hệ gia đình vốn lung lay càng thêm sóng gió. Khi họ rơi trầm mặc tự bế, Đinh Quả điểm tích lũy tăng vọt trong hệ thống mà vui sướng đến lăn lộn. Điểm đều là tiền tươi thóc thật, thể đổi vật chất nha! Một cân thịt lợn 8 điểm, thịt bò 7 điểm, một cái bánh bao nhân thịt 1 điểm... Mỹ vị nhiều vô kể, cô giỏi nấu nướng, ăn hết, thực sự ăn hết!

Đinh Quả "sát phạt" đến điên cuồng, gia đình nguyên chủ thì sắp hành hạ đến phát điên. Cô quyết định để đám cừu gian hồi phục, đợi béo thịt tiếp, thế là cô bắt xe thẳng lên Thủ đô. Tiện tay "trấn lột" của hệ thống một căn tứ hợp viện hợp pháp để tới xem thử.

Vừa chắp tay lưng bước cửa, chẳng may , tường ... trộm?

Bùi Triệt cầm cái diều lấy xuống từ cây nhà hàng xóm, đúng lúc chủ nhà cửa. Anh bờ tường, tiến thoái lưỡng nan, đỏ mặt giải thích: "Xin , diều mắc cây ngô đồng nhà cô, leo lên lấy... chỉ giẫm mặt tường thôi, nhà cô ."

Đinh Quả gương mặt trai bức , âm thầm thu hồi thanh đao dài bốn mươi mét, dịu dàng hỏi: "Không , bờ tường đau mông ? Lát nữa trải thêm tấm đệm..."

Bùm, tường biến mất, phía bên vang lên tiếng kêu thảng thốt.

Buổi trưa, Bùi Triệt khập khiễng xách một phần cá chép kho đến xin : "Vừa thật mạo quá, cô sợ chứ?" Đinh Quả món cá: "Anh ?" Bùi Triệt gật đầu.

Cô nguyên liệu, tay nghề, hai cách một bức tường phối hợp vô cùng ăn ý. Đinh Quả vốn tưởng đây chỉ là một bạn đầu bếp trai nhưng gia thế bình thường. Cho đến khi bàn chuyện cưới hỏi, cô thấy vị hôn phu mà Đinh Niệm Quân dùng cả đời nguyên chủ mới tranh giành , đang cung kính khom lưng cúi đầu lưng Bùi Triệt, gọi một tiếng: "Anh Triệt!"
nữ phụ độc ác nhưng lại là mỹ nhân ngốc nghếch FULL

Nữ Phụ độc ác Nhưng Lại Là Mỹ Nhân Ngốc Nghếch

Khoảnh Du Dịch
Editor: Choanh 🌸

FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree

Giới thiệu:

Để quyến rũ người anh trai cấm dục, tôi lén bỏ thuốc vào ly nước của anh ấy.

Đột nhiên, trước mắt bỗng hiện ra một loạt bình luận.

【Không cần dùng thuốc đâu bà, anh ấy siêu thích bà luôn!】

【Bảo bối à! Không có loại thuốc nào hữu dụng hơn bé nữa đâu!】

【Mỹ nhân ngốc nghếch làm chuyện xấu không thành, ngược lại bị...】

Tôi còn đang hoang mang, ngơ ngác không hiểu chuyện gì, phía sau lưng bỗng nhiên có một lồng ngực ấm áp áp sát vào:

"Sau khi anh uống thuốc xong, em muốn làm gì anh?"
nữ phụ thập niên 80: vừa kiều khí vừa nhát gan FULL

Nữ Phụ Thập Niên 80: Vừa Kiều Khí Vừa Nhát Gan

Kiều Vi An Dịch
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư , Nữ phụ , Nghịch tập

Văn án 1:

Mọi trong đội sản xuất đều thích thanh niên trí thức họ Lục mới tới, duy chỉ Đường Kiều Kiều là cứ thấy liền trốn, còn trốn xa.

Một ngày nọ, tại ngã rẽ bờ ruộng oan gia ngõ hẹp, Đường Kiều Kiều hai ngón tay chọt chọt , chỉ hận thể nhảy ùm xuống ruộng...

Thanh niên trí thức họ Lục gặp thích, hoa gặp hoa nở đầu tiên ghét bỏ, bèn hỏi: "Tại cô trốn ?"

Đường Kiều Kiều nhắm mắt, nghiêng đầu bịt tai : thấy, thấy, cái gì cũng .

Thanh niên trí thức Lục vốn từng động thủ với phụ nữ, nay phá giới thì ?

Nhéo khuôn mặt nhỏ một cái ? Mẹ kiếp, quá đáng yêu .

Văn án 2:

Đường Kiều Kiều một cuốn tiểu thuyết niên đại văn, bên trong một đóa "bạch liên hoa" độc ác. Ả ban đầu bạn bè với nam chính là thanh niên trí thức Lục, đó gọi tên lưu manh đến cưỡng ép cưới .

Sau đó, ả còn toan tính khuyên nhủ thanh niên trí thức Lục, giả vờ bạn bè giấu giếm điều gì.

Vô tình chân tướng, khi về thành phố, thanh niên trí thức Lục "hắc hóa" trở thành ông lớn, vì nữ chính mà báo thù, chỉnh cho Đường Kiều Kiều đến cửa nát nhà tan, cuối cùng sa chân chốn lầu xanh...

Chẳng may xuyên trong sách biến thành cái đồ nhát gan "bạch liên hoa" đó, Đường Kiều Kiều cứ thấy khuôn mặt ôn tồn lễ độ của đại lão Lục là chân run lẩy bẩy, trốn thì cũng là chạy...
nữ phụ vùng dậy đá bay tra nam FULL

Nữ Phụ Vùng Dậy đá Bay Tra Nam

Zhihu Dịch
Tôi đang khom lưng đào dương xỉ trên núi thì mấy dòng bình luận bỗng hiện lên trước mắt:

[Đến rồi, đến rồi, nữ phụ thanh mai sắp nhặt được con của nam chính rồi.]

[Đứa bé ở phía trước, chỉ cách 50 mét thôi, ngay sau tảng đá lớn kia kìa. Mẹ nam chính đang nấp gần đó quan sát đấy.]

Tôi ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy Chu Quốc Hùng đột nhiên tiến tới:

“Mỹ Linh, em có nghe thấy tiếng gì không?”
nuôi kẻ ăn bám, tôi nhận về sự phản bội FULL

Nuôi Kẻ ăn Bám, Tôi Nhận Về Sự Phản Bội

-Hạ Dịch
Ngay trước thềm Lễ Tình nhân, Triệu Vũ – cậu sinh viên nghèo mà tôi đã âm thầm tài trợ suốt bốn năm nay – đột ngột ngỏ lời mượn chiếc xe limousine chuyên dụng để cắm trại của tôi.

Cậu ấy gửi cho tôi một khoản chuyển khoản trị giá 5,20 tệ, kèm theo lời nhắn rằng muốn dùng nó để đi tỏ tình với cô gái mà mình thầm thương trộm nhớ.

Tôi cứ đinh ninh cô gái ấy chính là mình, lòng lân lân hạnh phúc như thể đang bay trên mây.

Đúng ngày hẹn, tôi theo định vị tìm đến khu cắm trại trên đỉnh núi. Quả nhiên, đập vào mắt tôi là chiếc xe quen thuộc, bên ngoài giăng kín những dải đèn ngôi sao lung linh, huyền ảo.

Vừa mới kéo cửa xe ra, định trao cho cậu ấy một cái ôm thật chặt, tôi bỗng khựng lại khi nhìn thấy Lâm Tư Đồng – hoa khôi của trường.

Cô ta đang khoác trên mình bộ váy ngủ bằng lụa tơ tằm của tôi, thản nhiên nằm trên chiếc giường của tôi.
oanh thời FULL

Oanh Thời

Tân phi mới nhập cung đều phải tới vấn an Hoàng hậu.

Ta ngồi ở vị trí cao, lặng lẽ nhìn Tạ Tương đang quỳ trước mặt.

Gương mặt kia, có bảy phần tương tự ta.

Bởi vì từ đầu đến cuối, ta chỉ là thế thân của nàng.

Sau này, bệ hạ đích thân tới tẩm cung của ta, chậm rãi nói:

“Oanh Thời, trẫm định lập Nam Phong làm Hoàng hậu. Sắc phong nàng làm Hoàng quý phi, được chứ?”

Ta nhìn hắn, đáy mắt là một mảnh băng lạnh. 

...
phu quân của ta là bí thuật sư FULL

Phu Quân Của Ta Là Bí Thuật Sư

GIỚI THIỆU:

Công chúa nhìn trúng phu quân của ta. Phu quân lấy cớ đã có thê thất, uyển chuyển cự tuyệt nàng.

Hôm sau, công chúa đem thủ cấp của ta, ném xuống dưới chân chàng. 

“Hiện giờ, chàng đã không còn gia thất nữa rồi.”

Phu quân chẳng rơi một giọt lệ, chỉ ôm lấy đầu ta, bước lên xe ngựa của công chúa.

Công chúa đâu biết rằng, người nàng cướp đi... là vị bí thuật sư đáng sợ nhất Trung Nguyên.
phu quân ta cực kỳ thích ghen FULL

Phu Quân Ta Cực Kỳ Thích Ghen

Năm ta mười hai tuổi, ta nhập phủ nhà họ Tống, được định sẵn làm vị hôn thê của Tống Dục.

Ta theo bá mẫu học tập thi thư lễ nhạc, học xem sổ sách, học gảy bàn tính.

Còn Tống Dục thì theo bá phụ chinh chiến nơi biên ải, dốc lòng vì quốc gia.

Năm Vĩnh Định thứ ba, đại quân thắng lớn, Tống Dục phong danh lẫy lừng, được tôn xưng là Chiến Thần Tướng quân.

Ngày hắn khải hoàn trở về kinh thành, ta theo bá mẫu đi nghênh đón, đặc biệt vận bộ y phục thiên thanh thêu mây mà hắn yêu thích nhất.

Thiếu niên cưỡi ngựa ngang qua phố phường, phong tư tuấn dật, ý khí hào sảng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Trong khoảnh khắc ấy, tựa như khuynh đảo con tim của bao nữ tử kinh thành.

Trái tim ta cũng không kìm được mà lỡ một nhịp.

Bảy năm thầm mến, cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể đón lấy tia sáng hy vọng.

Thế nhưng đêm khuya hôm đó, dưới ánh trăng bàng bạc, Tống Dục đứng nơi tiền viện, bóng lưng cao lớn lạnh lẽo.

Hắn quay lưng về phía ta, chậm rãi thốt ra từng chữ, lạnh nhạt vô tình, mà mỗi lời tựa như lưỡi dao, đâm thẳng vào lòng ta:

“Lăng Từ Khê, ta không thích nàng. Hôn ước giữa ta và nàng, từ nay hủy bỏ."

Ta cắn răng, nước mắt rưng rưng, từng chữ từng chữ ép ra từ cổ họng:

"Chàng từng nói, ngày sau khải hoàn trở về, sẽ cưới ta làm thê tử."

Hắn khẽ cười, giọng điệu lạnh nhạt như gió đêm:

"Chỉ là lời nói đùa thuở thiếu thời, không thể coi là thật."

Ta run giọng thì thào, tựa như muốn níu giữ chút tàn tro cuối cùng:

"Nhưng ta đã coi là thật..."
phu quân ta là đồ tể mặt quỷ

Phu Quân Ta Là đồ Tể Mặt Quỷ

Ta là nha hoàn hầu hạ tiểu thư nhỏ trong Hầu phủ.

Nhờ việc Hầu gia ưa chuộng phong nhã, nên dù thân phận thấp kém, ta cũng được ban cho cái tên dễ nghe – Thanh Tụng.

Tuyên Bình Hầu nổi tiếng phong lưu, hành sự phóng túng, không thiếu chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng khổ nỗi Hầu phu nhân lại là người khó đối phó.

Trước khi bước chân vào Hầu phủ, mẫu thân từng dặn dò ta: “Con gái à, sau này vào nhà người ta làm nô tài, phải nhớ cúi đầu, che khuất khuôn mặt mình. Đừng để người khác để mắt tới sẽ rước họa vào thân.”

Đó là lời cuối cùng mẫu thân nói với ta trước khi bà nghẹn ngào bán ta đi.

Suốt mười năm qua, câu nói ấy luôn in sâu trong tâm khảm, ta không dám quên nửa chữ.

Ta đã cẩn trọng ẩn nhẫn suốt mười năm, chẳng ngờ cuối cùng vẫn vì dung mạo này mà gặp tai họa.

Một hôm, Hầu phu nhân nhìn chằm chằm ta hồi lâu rồi cười lạnh, nói: “Sao trước giờ ta chưa từng để ý, tiểu nha đầu này càng lớn càng xinh đẹp. Dung nhan thế này, gả cho tên đồ tể mặt quỷ ngoài phố thì vừa khéo, biết đâu lại áp chế được mấy phần sát khí giết người của hắn.”

Giọng nói của bà ta lạnh lùng như lưỡi dao: “Nghe cho kỹ, đây là mệnh lệnh của bản phu nhân. Nếu ngươi dám trái ý, cả đời này cũng đừng mong thoát khỏi thân phận nô lệ.”

...
quý phi chỉ muốn làm biếng FULL

Quý Phi Chỉ Muốn Làm Biếng

Giới thiệu truyện:

Ta là Quý phi, nhưng ta chỉ muốn làm biếng. Khi Huệ phi nấu canh cho Chu Ngự Lễ, ta đang làm biếng. Khi Thục phi khổ luyện múa để được sủng ái, ta cũng đang làm biếng. Khi cả hậu cung chuẩn bị lễ vật mừng thọ cho Chu Ngự Lễ, ta vẫn đang làm biếng.

Cho đến khi... giữa muôn vàn lễ vật, hắn lại chỉ mở duy nhất hộp gấm của ta.

Nhìn bức tranh rùa chơi nước trong hộp – biểu hiện của sự hời hợt.

Hắn hỏi ta, lụa trắng hay lãnh cung?

"Lãnh cung, thần thiếp chọn lãnh cung."

Ta bật khóc, ôm chân hắn khóc lóc van xin: “Có thể chuyển vào buổi tối được không, buổi sáng thần thiếp dậy không nổi."
quyến miên miên FULL

Quyến Miên Miên

GIỚI THIỆU:

Vào ngày thành thân, ngoại thất nuôi bên ngoài của phu quân chặn kiệu hoa của ta giữa phố.  

Nàng ta nói nếu ta không chịu nhận nàng làm thiếp, nàng sẽ đâm đầu chếc ngay trước đầu kiệu, biến hỉ sự thành tang sự.

Ta vén khăn che mặt lên, nhìn phu quân vẫn đứng lặng im không nói một lời.

Nữ nhân đang mang thai kia khóc đến thê thảm dưới chân, vậy mà hắn lại đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Ta hoàn toàn nguội lạnh, tháo phượng trâm trên đầu xuống, nhét vào tay kiệu phu dẫn đầu.

“Phiền các huynh cực nhọc, làm ơn khiêng kiệu ta đi thêm vài dặm.”

“Đi đâu vậy?”

“Tới phủ Tạ Tướng quân.”

Nghe nói vị đại tướng quân ấy thân mang trọng thương, đang cần một tân nương xung hỉ.