{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
thiên kim thật phản đòn FULL

Thiên Kim Thật Phản đòn

Lúc ba mẹ ruột tìm thấy tôi, ba nuôi vừa thua tiền cờ bạc, đang đánh tôi túi bụi.

Mẹ ruột thì ôm chặt cô “thiên kim giả” trốn sang một bên, sợ đến mức không dám tiến lên.

Ba ruột đạp văng ba nuôi ra, ôm lấy tôi đang quỳ rạp dưới đất.

“Đa Đa, ba mẹ đến đón con về đây.”

Tôi nhìn ông, ánh mắt u ám, giọng nói run rẩy:

“Ba mẹ sao? Có phải họ không cần con nữa, đúng không?”

Tôi thấy rất rõ, cả người ông ấy khựng lại.

Trên mặt đầy vẻ áy náy, ông lập tức ôm chầm lấy tôi.

“Ba sẽ đưa con về nhà ngay.”

...
thiêu đăng tục trú FULL

Thiêu đăng Tục Trú

Ta cùng tỷ tỷ tiến cung tuyển chọn Thái tử phi.  

Hôm ấy, mẫu thân bỏ rượu ngọt vào chén canh hoa đào, khiến ta khi diện kiến thánh thượng thì hai má ửng hồng, lời lẽ lắp bắp, dáng vẻ mê man.  

Hoàng hậu khẽ nhíu mày:  

“Dung mạo tuy đẹp, nhưng cử chỉ tuỳ tiện, không xứng làm lương phối của Thái tử.”  

Tỷ tỷ Lâm Ngọc Thù thì được khen là đoan trang hiền hậu, có phong thái mẫu nghi.  

Ta bàng hoàng trở về, quỳ xin phụ thân ra mặt thay ta phân giải.  

Ông lại hất tay áo bỏ đi:  

“Bản thân không ra gì, còn trách ai được?”  

“Ngọc Thù tuy là dưỡng nữ, nhưng biết điều, hiểu lý lẽ, nhà họ Lâm tự nhiên sẽ dốc sức giúp nó.”  Nửa tháng sau, thánh chỉ ban xuống.  

Lâm Ngọc Thù được phong làm trắc phi của Thái tử.  

Còn ta, vì thất lễ trước điện, bị chỉ hôn cho Hoài Nam Quận vương làm kế thất – hắn là kẻ đã cưới ba lần, thê thiếp đều yểu mệnh.  

Đêm trước ngày xuất giá, ta vừa khóc vừa hỏi mẫu thân vì sao lại hại ta.  

Bà chỉ đáp: “Từ nhỏ con đã sống yên ổn sung túc, còn Ngọc Thù thì mệnh khổ. Con không nên tranh giành với nó.”  

Ta gả vào phủ Hoài Nam.  

Quận vương hung tàn, lúc nổi giận thường đánh roi.  

Chưa đầy ba năm, ta cũng như ba người vợ trước, bị vùi thây trong bãi tha ma.  

Giây phút trút hơi thở cuối cùng, ta nghe thấy nha hoàn thì thầm:  

“Thái tử đăng cơ rồi, Lâm trắc phi lại có thai, được phong làm Quý phi. Nhà họ Lâm vinh hiển lắm…”  

Mở mắt ra lần nữa, ta quay về đúng ngày vào cung tuyển chọn năm ấy.  

Mẫu thân mỉm cười, bưng chén canh hoa đào pha rượu ngọt, nhìn ta trìu mến:  

“Nhiêu nhi, uống chén canh này đi, sắc mặt hồng hào mới dễ lọt vào mắt Thánh thượng.” 

...
thoát khỏi cặm bẫy hôn nhân FULL

Thoát Khỏi Cặm Bẫy Hôn Nhân

Doremi Dịch
Edit: Yêu Phi

☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★

Vừa mới kết hôn xong, chồng tôi đột nhiên đề nghị đưa bố chồng bị liệt nhiều năm về sống cùng.

Anh ta nói rằng kết hôn rồi nên muốn hiếu thảo với bố mẹ.

Anh ta còn hứa chắc chắn sẽ không làm phiền tôi, bình thường mẹ chồng sẽ lo liệu, với cả khi bố chồng về, anh ta sẽ tìm một người giúp việc.

Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, những người bạn trên mạng nhiệt tình nhắc nhở tôi: [Chạy lẹ đi, bà chính là bảo mẫu không lương đó đó.]

Sau khi suy nghĩ một chút, tôi quyết định nghe lời khuyên, vì người lạ chưa chắc đã hại tôi, nhưng chồng tôi lại chưa biết chắc được.


 
thừa tự hai phòng

Thừa Tự Hai Phòng

Chồng mất.





Bố mẹ chồng thương tôi bụng mang dạ chửa.





Bắt anh trai sinh đôi của anh ấy phải gánh vác cả hai bên.





Chị dâu Trần Nhược Nhược mắng tôi trơ trẽn, tức đến ngất đi.





Tối đó, tôi đến trước cửa phòng bố mẹ chồng.





Vốn định khuyên họ từ bỏ ý định này.





Ai ngờ lại vô tình nghe được mẹ chồng khó hiểu hỏi:





"Rõ ràng ban đầu người chết là anh trai con, sao con cứ khăng khăng nói người chết là con?"





Người đàn ông thở dài:





"Nhược Nhược yếu ớt, nếu biết anh con chết, chắc chắn sẽ không chịu nổi.





Hơn nữa, người con yêu vốn dĩ là em ấy, ban đầu cưới Thanh Nhiên, cũng chỉ là để tác thành cho em ấy và anh con thôi.





Giờ đây, con đã cho Thanh Nhiên một đứa con, không nợ nần gì cô ta nữa.





Sau này, con sẽ thay anh con chăm sóc Nhược Nhược cả đời, chuyện gánh vác hai nhà, bố mẹ đừng nhắc đến nữa, đỡ làm Nhược Nhược đau lòng thì không nên."





Lúc này tôi mới hiểu, hóa ra người chết không phải chồng tôi, mà là anh trai của anh ấy, Tạ Tử Sơ.





Ngày hôm sau, trên bàn ăn, tôi nói với bố mẹ chồng:





"Bố mẹ luôn khuyên con phải vượt qua chuyện này.





Con nghĩ thông rồi, quyết định bỏ đứa bé này, làm lại cuộc đời."





Người đàn ông đang chăm sóc chị dâu ăn cơm bên cạnh, đột nhiên đứng bật dậy.





 
tiết vận FULL

Tiết Vận

Năm ấy, thay tỷ tỷ trong tộc gả cho Vệ Hầu, ta cúc cung tận tụy, là Hầu phu nhân được mọi người ca ngợi, không hề có chút sai sót.

Người người đều ngưỡng mộ vận may của ta. 

Cho đến khi Vệ Hầu vì muốn cưới tỷ tỷ ta, không tiếc khiến ta phải uống độc t/ự t/ận. 

Một lần nữa mở mắt, ta trọng sinh trở lại đêm trước khi bị ép gả thay. 

Ta gõ cửa phòng của biểu ca Tạ gia, nhẫn nhịn nước mắt nói: "Ta không muốn gả." 

Chàng khoác áo mở cửa, nhìn ta không còn đường thoát, lạnh lùng nói: "Vậy thì không gả." 

Một lời hứa hẹn, từ đó vượt qua mọi gian khó, chàng đứng sau lưng bảo vệ ta.
tiêu dao ký FULL

Tiêu Dao Ký

Sư muội vừa nhập môn, sư tôn đã sủng ái nàng, vị hôn phu của ta cũng che chở cho nàng, các sư huynh đệ cũng vây quanh nàng.

Ta thản nhiên nói:

"Liên quan gì đến ta? Ta tu vô tình đạo, không có người trong lòng. Rút kiếm là có thể thành thần."

Sau đó, bọn họ lại muốn moi kim đan của ta để cứu sư muội.

Ta chậm rãi rút kiếm:

"Vừa hay, ta cũng đang muốn giết thân chứng đạo, phi thăng đỉnh cao.”

“Các ngươi ai lên trước?”

“Ngươi thắng, thì moi kim đan của ta.”

“Ta thắng, thì lấy m.ạ.n.g ngươi.”

“Rất công bằng."

tiểu mãn FULL

Tiểu Mãn

Ta sinh vào giờ lành, có bát tự tốt, phụ mẫu liền đem ta bán vào Thẩm gia, để thay thiếu gia nhà ấy trấn hoạ trừ tà.

Thẩm thiếu gia cười tủm tỉm:

“Ngươi thật có phúc khí, chỉ dựa vào một lá số mà được ăn không ngồi rồi, chẳng khác gì loài sâu mọt.”

Mặt ta đỏ bừng: “Ta biết làm việc mà!”

Tuy tuổi nhỏ, nhưng ta biết khâu đế giày, làm dưa muối, thêu thùa may vá... Mười năm qua, bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Một hôm, nha bà đem khế ước tới cửa, nói rằng thiếu gia đã bán ta đi.

Đồ đạc chẳng có bao nhiêu, chẳng mấy chốc đã thu xếp xong.

Quản gia sốt ruột dậm chân:

“Thiếu gia chỉ nói đùa thôi, sao cô nương có thể chỉ đáng giá hai đồng tiền?”

“Nếu cô nương thật sự bỏ đi, thiếu gia về hỏi tội thì biết làm sao?”

Ta nghĩ một lát, rồi đáp:

“Thì bảo với hắn, ta đi nơi khác làm sâu mọt rồi.”

Dù sao hắn cũng chỉ xem ta là nô tỳ, ở đâu chẳng thế?

...
tình thâm thua tháng năm FULL

Tình Thâm Thua Tháng Năm

Ngày tôi đi lấy váy cưới thì gặp y tá mới đến, Đỗ Tư Vũ, cũng đang thử váy cưới. 

Còn người đàn ông đang quỳ một chân dưới đất để xỏ giày cho cô ấy chính là Trần Tiêu Nhiên, người yêu suốt bảy năm của tôi. 

Khi anh đứng dậy quay đầu, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Trên gương mặt anh không hề có chút bối rối nào. 

Ngược lại, Đỗ Tư Vũ còn cười hỏi tôi: “Bác sĩ Hà, chị có muốn làm phù dâu cho tôi không?” 

Tôi lắc đầu: “Không được, tôi đang để tang.” 

“Vị hôn phu của tôi vừa qua đời, thân xác còn chưa kịp lạnh.” 
tô du, ta muốn cưới nàng! FULL

Tô Du, Ta Muốn Cưới Nàng!

Mở mắt ra lần nữa, đao của Lư Viễn Chu đã đặt lên cổ ta.

Hắn muốn giữ con, bỏ mẹ.

Đời trước, để có thể ở lại bên cạnh hắn cùng hài tử, ta quỳ trước cửa Lư phủ suốt ba ngày ba đêm, tự nguyện hạ mình từ chính thê xuống làm thiếp.

Những năm tháng ấy, Lư Viễn Chu giam cầm ta trong tiểu viện hẻo lánh, còn bản thân hắn cưới vợ sinh con, con cháu đầy đàn, sum vầy đầm ấm.

Ngay cả con ruột của ta cũng khinh ta là gánh nặng, quay lưng trở mặt, oán trách ta năm xưa vì sao không chết trước cửa Lư phủ, để nó giữ được thể diện.

Khi ta qua đời, bệnh tật giày vò, thân thể tiều tụy, hài cốt mục rữa trong vườn sau suốt ba tháng mà không một ai hay biết.

Đời này được làm lại từ đầu, ta chẳng còn lưu luyến gì nữa, dứt khoát rời khỏi Lư phủ.

...
tôi bị đưa cho nhà đồ tể

Tôi Bị đưa Cho Nhà đồ Tể

Mẹ ruột tôi sinh được một cặp sinh đôi long phụng, nhưng lại chỉ giữ lại anh trai tôi, rồi đem tôi cho nhà hàng xóm một người đồ tể trong làng, đang mong có một đứa con gái.

Về sau, bố tôi làm ăn ở xưởng phát đạt, kiếm được rất nhiều tiền.

Mẹ ruột tôi liền dẫn theo anh trai đến tìm.

Bà ta muốn dùng anh tôi để đổi lại đứa con gái là tôi.

Bố tôi nhổ một bãi nước bọt.

“Bà nghĩ tôi ngu lắm à? Lấy một đứa con gái ngoan ngoãn thế này để đổi lấy cái thằng ngu như heo kia sao?”
tôi được chia nhà, bố mẹ bạn trai vội vã đòi phân chia tài sản

Tôi được Chia Nhà, Bố Mẹ Bạn Trai Vội Vã đòi Phân Chia Tài Sản

Sau khi bố mẹ tôi chuyển nhượng cho tôi một căn biệt thự, bố mẹ bạn trai tôi đã vội vã đến thăm.

Họ đứng trước mặt tôi và phân chia các phòng:

"Phòng ngủ chính này hướng ra mặt trời, mẹ và bố con sẽ ở đây."

"Phòng trẻ em kia không tệ, bảo anh trai con dắt con đến ở."

"Con còn phải thuê người giúp việc cho chúng ta nữa, nếu không căn nhà này to quá, mẹ không dọn dẹp nổi đâu."

Tôi mỉm cười siết chặt nắm tay và mở cửa lớn:

"Từ căn nhà của tôi, cút ra ngoài!"
tôi giúp con dâu phản kích

Tôi Giúp Con Dâu Phản Kích

Mộ Tử Quy Dịch
Tôi đưa con dâu và cháu gái lên thành phố vào đúng ngày con trai tôi cùng thư ký của nó đi du lịch trở về. 

Ngay tại ga tàu cao tốc, tôi bắt quả tang hai người họ. 

Con trai tôi, Thẩm Xung, che chắn cho cô thư ký sau lưng: 

“Nếu mẹ bắt con quay về sống với cái người đàn bà quê mùa mập mạp đó, thì mẹ tự mà sống với cô ta đi!” 

Chồng tôi ôm lấy tôi, im lặng không nói gì. Tôi thì tức đến mức choáng váng: 

“Được, nếu vậy thì vợ chồng già tụi tôi sẽ sống với nó. Còn cậu, về nhà thu dọn đồ đạc rồi cút đi cho tôi!” 
tôi nuôi con học thành tài, chồng và nhân tình trở về nhận công

Tôi Nuôi Con Học Thành Tài, Chồng Và Nhân Tình Trở Về Nhận Công

Chồng tôi và mối tình đầu của anh ta cùng nhau qua đời trong một vụ tai nạn giao thông.

Họ để lại cho tôi một cặp con riêng.

Thoáng chốc đã mười tám năm trôi qua.

Tôi đã dốc hết tâm sức nuôi dưỡng hai đứa trẻ ấy khôn lớn, thậm chí còn giúp chúng thi đậu vào Đại học Thanh Hoa.

Thế nhưng, đúng vào ngày chúng thi đậu Thanh Hoa...

Người chồng đã mất nhiều năm và mối tình đầu của anh ta lại quay trở về.

Mối tình đầu của chồng ôm lấy anh ta, cười rạng rỡ.

"Nhờ sự chăm sóc tận tình của chị mà hai đứa con trai của tôi mới đậu vào Thanh Hoa."

"Nếu không có chị, chúng tôi đâu có thể vui vẻ tự do bên ngoài lâu đến vậy..."

Sau đó, chồng tôi đề nghị ly hôn để cưới mối tình đầu của anh ta, và bốn người họ đoàn tụ lại thành một gia đình.

Còn tôi, không khóc, không làm ầm lên.

Chỉ khẽ mỉm cười: "Được thôi!"
trà xanh đối đầu trà xanh FULL

Trà Xanh đối đầu Trà Xanh

Mẹ kế lén quay trộm cảnh tôi tắm rồi đăng lên mạng, nhưng bà ta không biết rằng nhân vật chính trong video đó... lại chính là con ruột mà bà ta cưng như trứng mỏng.

Nửa đêm.

Tôi trùm chăn, trốn trong góc giường, len lén xem đoạn video đang lan truyền khắp mạng xã hội. Không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Đám người ác độc đó...

Tôi sẽ tận mắt chứng kiến từng kẻ một phải trả giá!

trăng sáng năm xưa lại gặp mùa xuân FULL

Trăng Sáng Năm Xưa Lại Gặp Mùa Xuân

GIỚI THIỆU:

Ba năm chinh chiến, lại thêm ba năm biệt tích, đến khi ta quay về kinh đô, mọi thứ đã đổi thay.

Vị hôn phu khi xưa – Thái tử – nay đã đăng cơ làm hoàng đế.

Hắn cưới hoàng hậu, lại nạp thêm mấy phi tần.

Chốn hậu cung, sớm chẳng còn chỗ cho ta nữa rồi.

Hoàng đế mắt hoe đỏ, tay siết chặt vai ta, nghẹn giọng nói:

"Trẫm cứ ngỡ nàng đã không còn trên đời. Chỉ cần nàng nguyện ý, trẫm lập tức phong nàng làm quý phi."

Ta khẽ cười… cũng không cần thiết nữa. 

Ngày đại thắng năm ấy, ta bị mật thám hãm hại, rơi xuống vách núi, mất đi ký ức.

Tên thừa tướng mặt dày kia tìm thấy ta, lại bịa chuyện rằng ta và hắn là phu thê.

Giờ thì… hài tử đã hai tuổi rồi.

Đêm ấy, vị thừa tướng “dung mạo hơn cả Phan An” kia lén lút bò lên giường ta, dáng vẻ đáng thương:

"Tần tướng quân, nàng không thương ta cũng được, nhưng cũng phải thương con chứ. Hài tử không thể không có cha…"

Ta giơ chân đạp hắn một cái rớt khỏi giường:

"Cút!"
tri nguyên vị nhất FULL

Tri Nguyên Vị Nhất

Tề Nghiễn vừa tắt thở, trong cung đã lập tức truyền tới danh sách tuẫn táng.

Tên ta đứng đầu tiên.

Ta nhìn dải lụa trắng được mang đến, cự tuyệt không chịu tuẫn táng.

Chỉ bởi ta và Ninh vương Tề Nghiễn có chung một đứa con, theo lý mà nói, không thể tuẫn táng theo được.

Nhưng quan viên Lễ bộ lại nói:

"Vương gia trước lúc lâm chung đã tấu trình lên thánh thượng, đem Tiểu Quận vương ghi vào danh phận của trắc phi Bạch thị. Nay Vương phi có thể an tâm lên đường rồi chứ?"

Ta vẫn không chịu chec.

Bọn cung nhân c/ư/ỡ/n/g ép chấp hành, vì để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, bọn chúng nhẫn tâm dùng lụa trắng s/i/ế/t cổ ta đến không còn hơi thở.

Trong khoảnh khắc hồn lìa x/á/c, bên tai lờ mờ vang lên thanh âm của Tề Nghiễn:

"Chu Tri Nguyên! Ngươi hại Vãn Vãn cả đời không thể sinh nở, đây chính là báo ứng của ngươi!"

Thì ra trước khi ta c/h/ế/t, Tề Nghiễn đã uống linh dược bí truyền, giả c/h/ế/t rồi hoàn sinh, toàn phủ hân hoan mừng rỡ.

Còn Bạch Vãn Vãn vì công lao dưỡng dục Tiểu Quận vương mà được nâng vị làm chính thê.

Chỉ có ta… hóa thành một linh vị cô tịch trong vương phủ.

Lần nữa mở mắt, ta đã trở về ngày mình ầm ĩ đòi hủy hôn.