Tàng kinh các
Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!
Trần Trường Sinh xuyên không đến thế giới tu tiên mênh mông, thức tỉnh Trường Sinh Hệ Thống.
Chỉ cần ngủ say một năm, hắn liền tăng thêm một năm thọ nguyên, đồng thời còn nhận được điểm thuộc tính.
Hắn không hứng thú gì với đánh nhau, giết chóc. Điều hắn muốn… chỉ là ngủ cho thật ngon, tiện thể gõ vài hồi chuông.
· Ngủ say mười năm, thôn xóm khi xưa đã không còn bóng người.
· Ngủ say trăm năm, hoàng triều cũ đã sớm diệt vong.
· Ngủ say ngàn năm, một nhành hoa hắn tùy ý gieo xuống đã trở thành linh dược khiến vô số tu sĩ tranh đoạt.
· Ngủ say vạn năm, con chim nhỏ hắn từng nuôi đã hóa thành Yêu Đế một phương.
“Ngươi dám đào mộ tổ Vương gia ta, chuyện này không thể đội trời chung!”
“Vài tên hậu nhân vặt vãnh mà thôi, các ngươi có tư cách gì lên tiếng? Năm đó, ta và tổ tiên các ngươi từng cùng nhau trộm gà, chọc chó. Chính ta là người tìm ra huyệt phong thủy này cho hắn. Nay ta đến thăm cố nhân, không được sao?”
Nói rồi, Trần Trường Sinh thuận tay rút con dao bổ củi bên hông, nhẹ nhàng vạch một đường—
toàn bộ bầu trời lập tức tách làm hai nửa.
· Nhân tộc Đại Đế: “Lão sư… ngài trở về rồi sao?”
· Chủ nhân Cấm Địa: “Cố nhân… ta biết phải đối diện với ngươi thế nào đây…”
Hoa Trường Hy xuyên không tới Đại Tấn, một triều đại võ đạo hưng thịnh. Cha nàng là bổ đầu của Lục Phiến Môn, ăn lộc triều đình, cuộc sống gia đình tuy chẳng giàu sang phú quý nhưng cũng gọi là đủ đầy, dư dả hơn người.
Từng là một "con sen" văn phòng chính hiệu với lịch trình 997 đầy ám ảnh ở kiếp trước, hoa Trường Hy tới kiếp này chỉ muốn làm một con cá mặn, sống đời an nhàn, chờ ăn rồi đợi chết.
Thế nhưng, sau một vụ bắt cóc, thế giới quan của nàng hoàn toàn sụp đổ.
Đại Tấn mà nàng đã sinh sống suốt mười ba năm qua, hóa ra không phải là xã hội phong kiến dưới sự thống trị của hoàng quyền đơn thuần, mà là một thế giới tu tiên huyền ảo đầy rẫy những điều kỳ bí!
Để vén bức màn bí mật về bộ mặt thật của thế giới này, Hoa Trường Hy đã dày công dấn thân vào Y Dược Ty. Bắt đầu từ thân phận tạp dịch thấp kém, nàng từng bước leo lên đỉnh cao, cuối cùng chạm tay vào "bát cơm sắt" vững chãi nhất thiên hạ.