Lạc Gia Hào mở mắt ra, đã phát hiện mình trọng sinh đến trong bụng mẹ.
May mắn kiếp trước từng học qua chút hô hấp thổ nạp chi thuật, cưỡng ép giữ lại trong cơ thể một tia tiên thiên chi khí, sớm đả thông hai mạch Nhâm Đốc.
Sau khi sinh ra, hắn mới phát hiện — nơi này là cổ đại. Hơn nữa còn không phải bất kỳ triều đại nào trong ký ức của hắn.
Một đời này, hắn tên là Lạc Chiêu Hành, thân phận… lại còn là hoàng tử! Trong các hoàng tử xếp hạng mười một.
Từ những lời bàn tán vụn vặt của cung nữ, thái giám cùng nhũ mẫu, Lạc Chiêu Hành biết được phụ hoàng mình — Huyền Hi Đế — chính là một vị ngoan nhân chân chính.
Mấy vị hoàng huynh lớn tuổi hơn cũng đều không phải đèn đã cạn dầu, người nào người nấy đều có thể xưng nhân kiệt.
Mà điều này… Lại khiến trong lòng Lạc Gia Hào càng thêm hoảng.
Hắn thật sự sợ một ngày nào đó, mình sẽ bị vị “hảo huynh đệ” nào đó, hoặc vị nương nương nào đó trong hậu cung tiện tay nhân đạo hủy diệt.
Nghĩ đến đây… Lạc Chiêu Hành cảm thấy ngay cả bú sữa cũng không còn dục vọng. Ai biết được mình uống vào là sữa hay sữa độc?
Từ đó về sau, hắn nhìn ai cũng cảm thấy:
“Luôn có điêu dân muốn hại trẫm!”
Cứ như vậy, Lạc Chiêu Hành nơm nớp lo sợ sống tới năm ba tuổi.
Mãi đến hôm nay.
Trong cung vừa khéo nghênh đón chưởng môn phái Thanh Thành — Thanh Tùng đạo trưởng vào kinh diện thánh. Không biết vì sao, Thanh Tùng đạo trưởng vừa nhìn thấy Lạc Chiêu Hành liền cực kỳ yêu thích, hai người trò chuyện vô cùng hợp ý. Về sau, càng không biết xuất phát từ mục đích gì, Thanh Tùng đạo trưởng lại đem tuyệt học trấn phái của Thanh Thành — 《Hạc Khiếu Cửu Tiêu Thần Công》 truyền cho Lạc Chiêu Hành mới chỉ ba tuổi.
Lạc Chiêu Hành còn tưởng rằng mình khí vận ngập trời. Lại không biết rằng… Tất cả chuyện này đều bị người hữu tâm âm thầm thu vào trong mắt.
Vốn dĩ Thanh Tùng đạo trưởng phải bị Huyền Hi Đế cưỡng ép lưu lại kinh thành ba tới năm năm để giảng đạo. Thế nhưng ngay sau ngày thứ ba truyền công cho Lạc Chiêu Hành… Thanh Tùng đạo trưởng liền được thả về núi Thanh Thành.
Cầm lấy bí tịch trong tay, dựa theo những điều Thanh Tùng từng giảng giải, Lạc Chiêu Hành bắt đầu khoanh chân vận công.
Bởi vì từ nhỏ đã đả thông hai mạch Nhâm Đốc, tiến cảnh của hắn nhanh đến kinh người.
Mà theo thực lực từng chút tăng lên…
Tâm thái của Lạc Chiêu Hành cũng dần thay đổi.
Một đời này…
Hắn không muốn tranh bá thiên hạ.
Không muốn cửu long đoạt đích.
Cũng chẳng muốn ngồi lên cái long ỷ kia.
Hắn chỉ muốn…
Sống lâu thêm một chút.
Bình luận ({{story.total_comment}})
** Đạo hữu nào thấy có vấn đề ở bộ truyện thì để lại bình luận cho mình sớm khắc phục nhé.
* Hãy đăng nhập để tham gia bình luận về truyện nhé.
{{ item.name }}
{{ child.name }}
nói với {{ child.ask_name }}{{stringRecord}}