Thái hậu cô cô đã tìm được những mối hôn sự tốt cho các nữ nhi đến tuổi gả chồng trong tộc.
Đích muội được chỉ hôn cho Yến Vương, người đang nắm giữ binh quyền trong tay. Còn ta, Ôn Ngọc Nhĩ, một thứ nữ lớn lên ở trang viên dưới quê, cũng gặp được vận may trời ban này khi được chỉ hôn cho Thụy Vương.
Đại phu nhân cảnh cáo ta: "Ôn gia là danh môn vọng tộc, ghét nhất là mấy trò quyến rũ rẻ tiền của mẹ đẻ ngươi. Sau khi xuất giá phải biết bổn phận, biết thỏa mãn, đừng có giở quẻ!"
Ngón tay ta khẽ mơn trớn miếng ngọc bội bên hông. Thụy Vương Lý Mẫn vốn là một quân tử như ngọc nổi danh thiên hạ, ta rất hài lòng.
Thế nhưng, tại tiệc thưởng sen trong cung, Lý Mẫn không cẩn thận rơi xuống nước. Đích muội gạt tay ta ra, nhảy thẳng xuống hồ để "cứu người". Một hồ sen e ấp, hai kẻ quấn lấy nhau, tạo nên một khung cảnh cực kỳ diễm lệ.
Trong tiếng xôn xao của đám đông, đích muội nhìn ta bằng ánh mắt đắc ý. Yến Vương vốn mang tiếng ác, dung mạo hung tợn, tính tình tàn bạo, lại vừa mới mất vợ. Ôn Uyển Ninh từ sớm đã muốn hoán đổi vị trí với ta.
Giờ đây nàng ta đã đắc ý mãn nguyện. Ánh mắt mọi người đổ dồn vào ta, nửa phần là thương hại, nửa phần là xem kịch hay.
Thực ra...
Lý Mẫn rơi xuống nước là do ta ngáng chân.
Danh tiếng của Yến Vương là do ta bôi nhọ.
Chuyện đổi phu quân này là kế hoạch ta đã định sẵn từ lâu.
Được như ý nguyện, lòng ta rất vui.
Bình luận ({{story.total_comment}})
** Đạo hữu nào thấy có vấn đề ở bộ truyện thì để lại bình luận cho mình sớm khắc phục nhé.
* Hãy đăng nhập để tham gia bình luận về truyện nhé.
{{ item.name }}
{{ child.name }}
nói với {{ child.ask_name }}{{stringRecord}}