{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
đắc kiến xuân quang FULL

đắc Kiến Xuân Quang

Thứ muội và Trấn Bắc hầu phu thê tình thâm, vì nàng ta, ngay cả gà, vịt, cá thịt hắn cũng không ăn con mái.

Mỗi lần huynh trưởng nhìn thấy thứ muội, hắn đều không nhịn được mà than thở: “Nếu như Ninh Lan là muội muội ruột của ta thì tốt biết bao.”

Mọi người đều yêu thương nàng ta, không ai còn nhớ Trấn Bắc hầu từng là vị hôn phu của ta.

Rõ ràng hắn không hề thích ta, vậy mà lại tự mình cầu thánh chỉ ban hôn, còn bày mưu tính kế, khiến ta mang tiếng tư thông với kẻ khác, chỉ để giúp thứ muội danh chính ngôn thuận trở thành đích nữ.

Khi ta chịu nhục nhã, ôm tủi hờn mà treo cổ tự vẫn, thì bọn họ lại cử hành hôn lễ rực rỡ với mười dặm hồng trang, trở thành một đoạn giai thoại đẹp đẽ khiến người đời ca tụng.

Sau đó, huynh trưởng dù biết rõ chân tướng lại lựa chọn im lặng, chỉ thở dài một câu trách ta vô phúc, không sánh được với Ninh Lan.

Trọng sinh vào ngày được ban hôn, lần này, ai trong các ngươi cũng đừng mong toại nguyện.

...
đào yêu nhi FULL

đào Yêu Nhi

GIỚI THIỆU:

Khi mẹ bị cha thiêu sống, ta cũng bị tổ mẫu bán cho kẻ buôn người tàn ác nhất huyện thành.

Chỉ vì ta muốn đi báo quan.

Muốn để cha ta lấy mạng đền mạng.

“Hừ! Loại nghiệt nữ bất hiếu này, phải bán vào kỹ viện thanh lâu mới chịu ngoan ngoãn.”

Tổ mẫu trừng mắt, giọng đầy ác độc.

Kẻ buôn người không đáp lời, nắm tay ta kéo về nhà hắn.

“Quỳ xuống, dập đầu gọi ta một tiếng ‘cha’. Sau này, ta sẽ dạy ngươi cách bán người.”
đặt vé FULL

đặt Vé

Đồng nghiệp làm nũng nhờ tôi đặt vé máy bay giúp, 8 suất khứ hồi hạng sang.

Xuất vé hết 38.000 tệ, cô ta chỉ trả lời lại vỏn vẹn một chữ: “Ừ.”

Tôi đòi tiền, thì cô ta giả vờ như không nghe thấy, còn bĩu môi trách tôi nhỏ nhen.

Không nói thêm lời nào, tôi hủy luôn toàn bộ 8 vé, biến thành giấy lộn.

Mà thứ cô ta mất đi, không chỉ là tiền vé đơn giản như vậy đâu.

đình lan FULL

đình Lan

GIỚI THIỆU:

Ta là nha hoàn câm trong viện của Tạ Thế tử. 

Tạ gia suy vong, hắn đem muội muội mới năm tuổi giao lại cho ta.  

Tiểu tiểu thư còn nhỏ, yếu ớt, kiêu kỳ.

Ta dẫn nàng bôn ba khắp chốn, mò cá bắt tôm, tập viết thêu hoa.  

Vốn chỉ mong nuôi nàng trưởng thành, tích góp cho nàng một phần hồi môn.  

Nhưng Thế tử Tạ gia đột nhiên trở về.
đưa em về nhà FULL

đưa Em Về Nhà

Edit: Yêu Phi

Mùa hè năm tôi lên mười tuổi, em gái đã biến mất không dấu vết.

Em mất tích trên đường mang cơm cho bố mẹ.

Không có camera giám sát, cũng chẳng ai từng nhìn thấy em.

Bởi vì đáng lẽ tôi mới là người phải đi mang cơm, cho nên từ đó về sau, mẹ tôi không nói với tôi thêm một lời nào nữa.

Mười lăm năm sau, tôi trở thành cảnh sát, đi lại con đường năm xưa em từng đi hết lần này đến lần khác.

Những ký ức xưa dần hiện về trong tâm trí tôi.

Từng mảnh ghép dần khớp lại, hé lộ một sự thật đau lòng.


 
em bé "social butterfly", mẹ ruột ngượng chín mặt [thập niên 70] FULL

Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70]

Tống Phượng Lan đưa con trai ba tuổi theo quân (nhập ngũ cùng chồng). Ngay tại đại viện, con trai hùng hổ hét lớn: "Ai là ba cháu? Bước đây!"

Tống Phượng Lan muối mặt ngay tại chỗ. Cô đến để hậu phương cho chồng, chứ đến để bắt gian.

Tần Nhất Chu thầm mến vợ nhiều năm, hai đến với là do hãm hại, cô thích . Tần Nhất Chu từng nghĩ vợ dẫn con trai đến theo quân. Ban đầu còn đang do dự nên buông tay để cô tự do , nhưng giờ thì dám nữa, chỉ tự tát cho hai cái.

Buông cái gì mà buông! Đây là vợ và con , là mạng sống của !

Sau đó, Tần Nhất Chu bắt đầu những ngày tháng sống trong cảnh "gà bay chó sủa". Anh nghi ngờ vợ vì trông con nên mới đến đây, con trai nghịch ngợm đến thế cơ chứ!

Em bé: "Mẹ cháu sắp tham gia kỳ thi đại học , chắc chắn sẽ đỗ trường đại học nhất."

Em bé: "Mẹ cháu xinh , theo đuổi xếp hàng dài đến tận xích đạo luôn."

Em bé: "Mẹ cháu..."

Để con trai mất mặt vì những lời "chém gió" đó, Tống Phượng Lan chỉ còn cách nỗ lực hết .

Thông tin nhân vật:

Nữ chính: Tống Phượng Lan

Nam chính: Tần Nhất Chu 

Lưu ý về truyện:

SC (Sạch): Cả nam nữ chính đều chung thủy, chuyện vặt gia đình, bối cảnh thời song song.

Tag: Hôn nhân, xuyên thư, sảng văn (văn vả mặt cực sướng), niên đại văn, cực phẩm, họ hàng.

Khác: Nuôi con, đời thường, vả mặt, nhóm đối chiếu.

Tóm tắt một câu: Nhật ký nuôi con nơi quân khu.

Lập ý: Nỗ lực phấn đấu, gặt hái cuộc sống hạnh phúc.
gậy ông đập lưng ông FULL

Gậy ông đập Lưng ông

Edit: Yêu Phi

Kết hôn đã nửa năm, tôi vẫn chưa có chìa khóa của nhà tân hôn.

Mỗi lần phàn nàn với chồng rằng điều này quá bất tiện, anh ta luôn viện đủ lý do để lấp liếm.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là, cả bố mẹ chồng lẫn em gái chồng, ai cũng giữ một chìa.

Tôi không cãi vã, cũng không làm ầm lên.

Cho đến ngày chồng tôi phải đi phỏng vấn thi công chức, anh ta quên mang theo thẻ dự thi, bảo tôi mang đến, nhưng vì tôi không thể vào nhà nên anh ta phải tiếc nuối bỏ thi.

Cuối cùng, chồng tôi bực bội với mẹ mình:

“Bị mẹ hại rồi đấy! Mẹ đang yên đang lành lại cứ nhất quyết bắt con không được đưa chìa khóa cho cô ấy làm gì?”
giả câm gả cho thái tử lắm mồm FULL

Giả Câm Gả Cho Thái Tử Lắm Mồm

Ta vào cung ba năm, dựa vào giả câm để giữ mạng.

Thái tử điện hạ lại vì cái miệng quá lắm lời, mắng đến chín vị đại thần phải từ quan không làm nữa.

Hoàng thượng nổi giận đùng đùng, tại chỗ ban hôn:

“Ngươi không phải thích nói lắm sao? Trẫm tìm cho ngươi một kẻ không nói được!”

Trước khi thành thân, Hoàng hậu nương nương nắm tay ta, trong mắt hàm ý sâu xa:

“Đứa nhỏ, ủy khuất cho con rồi, nhưng chuyện này có lẽ lại là việc tốt.”

Ta rũ mắt không nói.

Đêm tân hôn, Thái tử ngồi bên mép giường, bắt đầu màn độc diễn của hắn.

Từ thời chính mắng đến hậu cung, từ triều thần mắng đến hoàng thất.

Ta lặng lẽ nghe, trong lòng âm thầm ghi nhớ từng câu từng chữ.

Ba tháng sau, Thái tử rốt cuộc phát hiện ra một chuyện?
giản tại triều tâm FULL

Giản Tại Triều Tâm

Ngày đầu tiên ta ở bên cạnh Tứ công chúa, liền nghe nàng mắng người.

“Tiện tỳ, dám tranh nam nhân với ta, ta nhất định sẽ khiến ngươi c.h.ế.t!”

Ta dùng thước giới gõ vào lòng bàn tay nàng.

“Công chúa, xin chú ý lời nói.”

Về sau, Tứ công chúa bắt đầu dốc sức đọc sách.

Bởi vì nàng tuyệt đối sẽ không để Nghiễn Chi ca ca rơi vào tay nữ nhân xấu xa.

Ta cạn lời, chuyện này xem như mèo mù vớ cá rán vậy.

Nhưng đạo lý vẫn phải nói cho rõ.

“Người thông minh hay Tạ Nghiễn Chi thông minh?”

“Đương nhiên là Nghiễn Chi ca ca thông minh!”

“Ồ, người thông minh sẽ không nghe lời kẻ ngu. Nếu hắn nghe theo, vậy chứng tỏ hắn cũng chẳng thông minh bao nhiêu. Người không cứu được Tạ Nghiễn Chi đâu, người chỉ có thể trước tiên cứu mình khỏi tay ta, nếu không người sẽ không thể quay về kinh thành.”

Nàng trợn mắt nhìn ta, dốc sức học hành, chỉ vì muốn sớm ngày trở lại gặp Tạ Nghiễn Chi.

Về sau, nàng trải qua muôn vàn gian khổ vượt qua khảo thí, cuối cùng cũng trở về kinh thành gặp được Tạ Nghiễn Chi.

Tạ Nghiễn Chi lại lùi lại hai bước, thần sắc lạnh nhạt, giữ lễ.

“Công chúa, xin tự trọng.”

Khoảnh khắc ấy, đầu óc nàng bỗng nhiên tỉnh táo hẳn.

Nàng hỏi ta: “Cô cô, vì sao đột nhiên ta cảm thấy Tạ Nghiễn Chi cũng không tốt đến vậy, có phải ta quá dễ thay đổi không?”

Trong lòng ta an ổn, khẽ mỉm cười.

“Không phải, là bởi vì người đã vượt qua chính mình của trước kia, còn hắn vẫn dừng lại tại chỗ.”
giang kiến nguyệt FULL

Giang Kiến Nguyệt

Ta là bạch nguyệt quang đã sớm cùng bệ hạ lạnh nhạt nhiều năm.

Suốt mấy năm qua ta đóng cửa không ra ngoài, còn hắn thì dần dần có đủ tam cung lục viện.

Cho đến khi một vị tần phi không được sủng ái lâm bệnh nặng. Trước lúc lâm chung, nàng đem công chúa của mình gửi gắm cho ta.

Bàn tay nhỏ bé của công chúa nắm lấy ta, giọng mềm mại khẽ gọi:

“Mẫu phi.”

Chỉ một tiếng ấy, lòng ta đã mềm nhũn.

Dù sao ta cũng đã mất đi hai đứa con, từ đó không thể sinh dưỡng nữa.

Chi bằng giữ nàng bên mình, coi như có người bầu bạn giải sầu.

Nào ngờ đám người mới nhập cung ấy không biết trời cao đất dày, thấy ta thất thế đã lâu, liền tùy ý ức hiếp công chúa, cười cợt mua vui.

Hôm ấy, ta vốn xưa nay không tranh với đời, lại đột nhiên đổi hẳn thái độ.

Ta xông thẳng ra khỏi cung môn, gặp ai liền tát kẻ đó.

Xem ra bọn họ hưởng phú quý quá lâu, đến nỗi quên mất một điều — Bạch nguyệt quang chỉ là không muốn tranh, chứ không phải đã chết. 

...
hàm tương

Hàm Tương

Trầm An Ý Dịch
Mẫu thân ta vừa sinh ta ra thì qua đời.

Năm đó gặp đại nạn mất mùa, trong nhà vẫn còn mấy miệng ăn, từng bữa chỉ biết ngóng trông từng hạt gạo.

Phụ thân chẳng còn cách nào khác, cài cho ta một đóa hoa đỏ thắm rồi đem ra chợ rao bán.

Người mua ta chẳng nói một lời.

Ta len lén nhìn hắn, áo gấm rực rỡ, nét mặt thanh tú như ngọc.

Hắn cho phép ta ngồi lên xe ngựa, dù cả người ta rất dơ bẩn.

Đêm ấy, khi hoàng cung đại loạn, giữa biển xác người ngổn ngang, chỉ có ta kiên nhẫn lật từng thi thể để tìm hắn.

Ta tìm đến kiệt sức, hắn bước tới từ phía sau, nhẹ nhàng che mắt ta lại, giọng khẽ khàng:

“Nguyễn Hàm Tương, ta thắng rồi, ôm ta một cái đi.”

...
hận giá FULL

Hận Giá

GIỚI THIỆU:

Khi bị Thái tử từ hôn, ta đã mười tám tuổi.

Để tự mình tìm một bến đỗ, ta gõ cửa phủ Trấn Bắc Tướng quân.

“Tướng quân quanh năm chinh chiến bên ngoài, trong phủ hẳn thiếu một người quản gia.

Ngài xem, ta có thích hợp không?”

Đôi mắt sắc lạnh đến chấn nhiếp* lòng người của Giang Trấn Bắc nhìn ta thật lâu.





(*Làm người khác phải sợ hãi, nín lặng hoặc bị uy thế đè nén.)

Hôm sau, ta nhận được thánh chỉ ban hôn.

Ngay trong đêm trước đại hôn, một đạo điều lệnh ban xuống — Giang Trấn Bắc bị Thái tử điều đi biên cương.

Ta nắm chặt tay Giang Trấn Bắc, khẩn cầu:

“Chỉ còn nửa canh giờ nữa, chúng ta bái đường được không?”
hàn sao phúc nhuỵ FULL

Hàn Sao Phúc Nhuỵ

Bùi Ngọc Minh từng có ba lần cơ hội thành hôn với ta.

Lần thứ nhất, hắn lập được quân công, quay đầu liền dùng quân công ấy đổi cho Sở Oản một danh vị huyện chủ. 

Hắn nói Sở Oản yếu đuối, không kiên cường như ta, cần có phong hiệu để che chở. 

Nhưng nàng ta là đích nữ hầu môn, còn ta chẳng qua chỉ là một y nữ.

Lần thứ hai, ta thức trắng suốt ba tháng, lật khắp điển tịch, thêu nên bức Sơn Hà Đồ, muốn giúp hắn phá địch. 

Sở Oản chỉ sượt rách một mảnh da bằng hạt gạo nơi bàn chân. 

Hắn rút bội kiếm ra, ngay trước mặt ta chém bình phong thành từng mảnh vụn, dùng làm vải quấn chân cho vết thương của nàng ta.

Lần thứ ba, hắn cố giữ Sở Oản lại trong quân. 

Ta khuyên hắn nghĩ kỹ, hắn lại bảo ta tính toán chi li, không biết đại cục. 

Trước khi địch tập kích, ta đã nhiều lần cảnh báo, hắn quở trách ta đem quân vụ ra giận dỗi, chẳng qua là ghen tuông mà thôi.

Về sau viện quân đến nơi, hắn đại bại.

Ta thu dọn hành trang rời đi, trao cho hắn một phong thư, dặn dò: 

“Đợi ta đi rồi hãy mở.”

Trong thư chỉ có tám chữ: Từ nay về sau, hôn ước không còn.

Loại dưa chuột thối nát như vậy, nên để lại ngoài ruộng làm phân bón.

Còn ta, có con đường tốt hơn, rộng hơn đang chờ phía trước.
hướng dương luôn ngẩng đầu FULL

Hướng Dương Luôn Ngẩng đầu

Năm 1985, cô tôi ra t.ù.

Bố mặc kệ những lời mắng mỏ của mẹ, đón cô về nhà.

Trong làng ai cũng nói cô là kẻ phá hoại, không an phận.

Nhưng sau đó, cô đập mạnh một tờ tiền lớn xuống bàn rồi nói:

"Nhóc con, đi học đi, cô lo cho mày."
hỷ lạc tái giá FULL

Hỷ Lạc Tái Giá

Ta gả vào nhà họ Chu được một tháng.

Quan phủ niêm phong sản nghiệp, truyền tin Chu Diễn rơi xuống vực mà mất, xương cốt chẳng còn.

Bất đắc dĩ, ta đành dẫn cả nhà lớn bé về quê cũ nơi thôn dã.

Mẹ chồng từ một phu nhân danh môn cao quý, biến thành mụ đàn bà chua ngoa, hét một tiếng vang cả núi đồi.

Cha chồng từ một văn quan nho nhã, hóa thành kẻ keo kiệt có thể cò kè mặc cả với hàng rau ngoài chợ suốt nửa canh giờ.

Em chồng từ tiểu cô nương e lệ dịu dàng, biến thành con hổ cái, một quyền đánh ngã tiểu tử làng bên.

Ba năm sau, Chu Diễn trở về.

Còn mang theo một cô nương yếu đuối như liễu trước gió.

“Xuân nương, chúng ta hòa ly đi. Ta nay đã có người trong lòng. Đa tạ nàng những năm qua đã chăm sóc cả nhà ta. Ta sẽ để lại trăm lượng bạc làm bồi thường.”

Mẹ chồng thò đầu ra:

“Hòa ly? Xuân nương đã có con rồi đấy! Tiền thì để lại, ta theo Hoa Xuân.”

Em chồng và cha chồng cũng đồng thanh:

“Chúng ta đều theo nàng ấy. Ngươi mau đi đi, đừng làm ảnh hưởng đến tình cảm của cả nhà ta.”

Phía sau hắn, tướng công của ta ôm con gái, cùng ta bốn mắt giao nhau.
kế hoạch loại bỏ chị gái trà xanh FULL

Kế Hoạch Loại Bỏ Chị Gái Trà Xanh

Khi tôi và Lâm Thi Nhụy vừa chào đời, chúng tôi đã bị tráo đổi.

Cô ấy trở thành thiên kim tiểu thư thật sự, còn tôi thì bị vứt vào thùng rác.

Năm tôi 17 tuổi, tôi được đón trở về nhà, nhưng cả gia đình vẫn cưng chiều cô ấy như trước.

Cô ta hất mặt, cười nhạt: "Thiên kim tiểu thư thật thì sao chứ? Ba mẹ và anh trai đều đứng về phía tôi. Chỉ cần tôi muốn, cô sẽ bị đuổi khỏi nhà bất cứ lúc nào."

Tôi mỉm cười nhạt: "Sống lại một đời, cô nghĩ tôi không có chút tiến bộ nào sao?"

...