Bùi Ngọc Minh từng có ba lần cơ hội thành hôn với ta.
Lần thứ nhất, hắn lập được quân công, quay đầu liền dùng quân công ấy đổi cho Sở Oản một danh vị huyện chủ.
Hắn nói Sở Oản yếu đuối, không kiên cường như ta, cần có phong hiệu để che chở.
Nhưng nàng ta là đích nữ hầu môn, còn ta chẳng qua chỉ là một y nữ.
Lần thứ hai, ta thức trắng suốt ba tháng, lật khắp điển tịch, thêu nên bức Sơn Hà Đồ, muốn giúp hắn phá địch.
Sở Oản chỉ sượt rách một mảnh da bằng hạt gạo nơi bàn chân.
Hắn rút bội kiếm ra, ngay trước mặt ta chém bình phong thành từng mảnh vụn, dùng làm vải quấn chân cho vết thương của nàng ta.
Lần thứ ba, hắn cố giữ Sở Oản lại trong quân.
Ta khuyên hắn nghĩ kỹ, hắn lại bảo ta tính toán chi li, không biết đại cục.
Trước khi địch tập kích, ta đã nhiều lần cảnh báo, hắn quở trách ta đem quân vụ ra giận dỗi, chẳng qua là ghen tuông mà thôi.
Về sau viện quân đến nơi, hắn đại bại.
Ta thu dọn hành trang rời đi, trao cho hắn một phong thư, dặn dò:
“Đợi ta đi rồi hãy mở.”
Trong thư chỉ có tám chữ: Từ nay về sau, hôn ước không còn.
Loại dưa chuột thối nát như vậy, nên để lại ngoài ruộng làm phân bón.
Còn ta, có con đường tốt hơn, rộng hơn đang chờ phía trước.
Bình luận ({{story.total_comment}})
** Đạo hữu nào thấy có vấn đề ở bộ truyện thì để lại bình luận cho mình sớm khắc phục nhé.
* Hãy đăng nhập để tham gia bình luận về truyện nhé.
{{ item.name }}
{{ child.name }}
nói với {{ child.ask_name }}{{stringRecord}}