Lúc cưới, mẹ chồng mua cho vợ chồng tôi một căn hộ trị giá tám trăm nghìn.
Vị trí rất đẹp, nội thất trong nhà đều là đồ của những thương hiệu nổi tiếng.
Bà nắm tay tôi, dịu dàng bảo: “Thiên Tình, từ nay nơi này sẽ là nhà của con, sổ đỏ cũng sẽ đứng tên con.”
“Nếu sau này Lâm Lâm dám bắt nạt con, mẹ nhất định sẽ đứng ra làm chủ cho con.”
Ba năm sau, em chồng tìm đến tôi, nói muốn bán căn nhà.
Cậu ta dự định mua một căn biệt thự nhỏ để sống cùng vợ, rồi hai bên cùng góp tiền đón bố mẹ về ở chung.
Tôi đồng ý, sau khi bán nhà xong còn đưa luôn thẻ ngân hàng cho cậu ta.
Không ngờ ngay trong ngày hôm ấy, em chồng lại dẫn theo vợ tới làm ầm ĩ, còn ném thẻ vào mặt tôi.
“Hạ Thiên Tình, chị có ý gì vậy? Đưa có hai nghìn, định bố thí cho ăn mày à?!”
Trước khi kết hôn, tôi đã nói rất rõ rằng mình không cần sính lễ, cũng không muốn sống cảnh ngày nào cũng phải ở cạnh mẹ chồng.
Tôi chỉ cần một căn nhà cưới, dù nhỏ một chút, dù vị trí không đẹp cũng không sao.
Chỉ cần đó là chốn để tôi và chồng có thể yên ổn sống bên nhau.
Mẹ chồng không hề do dự mà đồng ý ngay, còn chuẩn bị sẵn cho vợ chồng tôi một căn hộ thương mại ở trung tâm thành phố.
Ngay cả phần nội thất cũng sang trọng đến mức đáng kinh ngạc, khiến đồng nghiệp xung quanh tôi ai nấy đều không giấu được vẻ ghen tỵ.
Ai cũng nói tôi tốt số, gặp được một người mẹ chồng hiếm có.
Không giống mẹ chồng của họ, ngày nào cũng cau có, khó chịu.
Tôi chỉ cười, không đáp.
Bình luận ({{story.total_comment}})
** Đạo hữu nào thấy có vấn đề ở bộ truyện thì để lại bình luận cho mình sớm khắc phục nhé.
* Hãy đăng nhập để tham gia bình luận về truyện nhé.
{{ item.name }}
{{ child.name }}
nói với {{ child.ask_name }}{{stringRecord}}