Năm nay tình hình làm ăn của công ty không tốt, cuối năm cắt giảm nhân sự trên diện rộng.
Một người xui xẻo như tôi lại may mắn trúng 10 triệu, tôi gọi điện định chia sẻ niềm vui này với chồng.
Nhưng còn chưa kịp nói ra, đầu bên kia điện thoại đã truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn của chồng.
“Có chuyện gì không thể về nhà rồi nói à?
Nhất định phải lãng phí tiền điện thoại sao?”
Tôi nửa đùa nửa thật nói rằng mình bị công ty sa thải rồi, sau này phải dựa vào anh nuôi sống.
Anh ta vội vàng cúp máy.
Chiều tối, đột nhiên trời đổ một trận bão tuyết lớn.
Vốn dĩ tôi định gọi chồng lái xe tới đón, nhưng điện thoại của anh ta mãi không gọi được.
Tôi đành ôm tài liệu bắt taxi về nhà, vừa lấy chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa thì nghe thấy chị chồng oán giận:
“Cái gì?
Thất nghiệp rồi còn muốn em trai tôi nuôi nó?
Nó xứng chắc?”
Bình luận ({{story.total_comment}})
** Đạo hữu nào thấy có vấn đề ở bộ truyện thì để lại bình luận cho mình sớm khắc phục nhé.
* Hãy đăng nhập để tham gia bình luận về truyện nhé.
{{ item.name }}
{{ child.name }}
nói với {{ child.ask_name }}{{stringRecord}}